Nợ máu

Đinh Linh (Danlambao) – Thật do dự và cảm thấy bứt rứt khi phải lấy hai chữ “NỢ MÁU” này làm chủ đề diễn đạt và trao đổi tư tưởng cùng người đọc. Không có cách khác hơn – Đành phải chịu cho thuận những gì mình muốn bày tỏ.

“Nợ máu” không phải từ ngữ của người viết hôm nay, nó đã được khai sinh từ ngày khởi đầu cách mạng tháng 8 của đảng CSVN khi họ dành được ưu thế hơn và được các đảng viên CS ưu tú áp dụng cho đến thời kỳ “Việt Nam đổi mới”. Nợ máu đã được họ áp dụng triệt để trong hơn nửa thế kỷ. Thế hệ ba mươi tuổi trở về sau tính đến ngày hôm nay chắc ít còn nghe hoặc được nhắc nhở, nhưng trong tâm khảm của gần bốn triệu đảng viên đảng CS Việt Nam, hai chữ này chắc không thể mất, hoặc trong các tài liệu học tập nguyên thủy của bộ chính trị Đảng đã còn ít nhiều nhắc nhở đến “các thành phần có nợ máu với nhân dân…”

Định nghĩa và dẫn chứng hàng nghìn trang chẳng đủ. Trên 60 triệu người VN chúng ta từ tuổi “tứ tuần đến bách niên giai lão” cứ nhắc lại cụm từ “…có nợ máu với nhân dân” tức khắc mọi người sẽ hình dung và hiểu được ngay những ai oán ngất trời của toàn dân Việt Nam trong quá khứ mà Đảng CS đã áp đặt trên đầu những con dân vô tội. Những người vô tội đó là ai?

Hôm nay ta có thể gồm lại bằng một định nghĩa chung, ngắn, giản dị, dễ hiểu: Họ là những người khác chính kiến với người CS – Họ là địch là ngụy – Họ là những người có của cải tiền bạc hơn những đảng viên chuyên chính vô sản – Họ là những thành phần chuyên gia khoa học – Tri thức, không tuân theo mênh lệnh, đường lối chủ nghĩa Đảng CS – Tất cả họ là những thành phần phản động cần khai trừ và được xếp vào “thành phần có nợ máu với nhân dân”; Và cũng do có cái thành phần này nên TÒA ÁN NHÂN DÂN mới được thành hình để khai tử gần hai trăm ngàn (200.000) thường dân vô tội riêng trong chính sách cải cách ruộng đất – Diệt tư sản, chưa kể hàng trăm ngàn dân chính trí thức , đảng viên các đảng phái khác bắt buộc Đảng CS phải khai trừ. Chắc chắn khi tự quay lại khúc phim lịch sử hãi hùng này, các đảng viên CS lão thành, các cựu đảng viên các cấp còn chút lương tâm, các đảng viên yếu thế đã bị quên lãng, các đảng viên đã tự mình khai sáng lương tâm, đã trả thẻ đảng – Quí vị có can đảm xác nhận đoạn viết ngắn này của người viết đúng hay sai? Dân chúng trong những giai đoạn này mọi người sẽ không phủ nhận. Vâng, “Có nợ máu với nhân dân” là như thế, và trong nhà tù CS Việt Nam còn bao nhiêu tù nhân thế kỷ vì có nợ máu?!

Không thể viết dài dòng và dụng từ khó hiểu, tôi thấy như thế đã quá đủ để trở lại cái máy chém dân tộc mà đảng quyền cộng sản còn duy trì đánh bóng để bảo vệ quyền độc tài lãnh đạo của Đảng.

Cái máy chém đó là Tòa Án Nhân Dân Việt Nam đã và đang được phối hợp chặt chẽ với lực lượng CÔNG AN NHÂN DÂN khổng lồ, nhiều quyền hạn nhưng thiếu lương tâm nghèo nhân cách trên toàn cõi VN. Nhìn mọi sự kiện đang xảy ra hàng ngày trên cả nước, nhìn bao bất trắc lãnh thổ mà toàn dân đang đau xót chịu đựng, nhìn lại khoảng cách giàu nghèo của dân chúng để tìm ra sự bất công nó nằm ở khoảng nào đang đày ải dân tộc. Khi Đảng còn chuyên chính vô sản, Đảng đã dùng TAND và CAND đàn áp cai trị. Khi Đảng trở thành “Đảng tư bản”, cũng lại dùng TAND để bảo vệ, bao che cho tập đoàn lãnh đạo, khủng bố dân chúng, chia quyền bóc lột. Toàn dân VN không có thói chụp mũ nói ngoa cho những người CS. Đảng lãnh đạo phải tự vấn điều này, một sự thật không thể phủ nhận trước nhân dân sau này.

Trở lại cụm từ “có nợ máu với nhân dân”. Bây giờ thì ai nợ ai? Nhân dân nợ Đảng hay Đảng nợ nhân dân?

Không kể những sự việc mà Đảng lãnh đạo đã lấp liếm từ nhiều năm qua. Những sự việc gần đây nhất đã lên con số ngàn, từ chiếm đất tư để dân oan phải khiếu kiện, từ tráo trở chia đất nhượng biển để dân chúng bị Trung Quốc mà Đảng chỉ dám gọi là “tàu lạ”, nước ngoài bắt bớ sát hại, từ khủng bố bắt bớ những người vì bất đồng chính kiến muốn kiện toàn đường hướng xây dựng một đất nước phồn vinh, ngay dân chúng muốn chứng tỏ lòng yêu nước, muốn bênh vực quyền lợi nhân dân của mình cũng bị áp chế tù đày. . . Thêm vào đó dân chúng lại bị chính quyền hành hung, gây máu đổ và chết chóc v.v… Bao thương tâm từ suy thoái kinh tế đến bất ổn dân sinh, Dân tộc Việt Nam đã biết so sánh và hiểu biết nhiều hơn nhà cầm quyền rồi đó.

“Ai nợ ai món nợ . . . này”

Đinh Linh (danlambao)

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s