Chuyện gia đình, chuyện nước non

Bằng Phong Đặng Văn Âu

Lời mở đầu: Chẳng biết hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, chẳng biết duyên nghiệp nào tôi được Bà Mẹ Việt Nam sinh ra, được dưỡng dục trong gia đình họ Đặng. Tôi mang ơn dân tộc Việt, mang ơn dòng họ Đặng. Chủ nghĩa Cộng sản đã phân hoá dân tộc, gia đình, khiến tôi trở thành một kẻ lưu vong xa nơi chôn dau cắt rún, không thắp được nén nhang trên mộ phần tổ tiên. Tuy nay được sống nơi an toàn ở xứ người, cơm no áo ấm tự do, nhưng lòng tôi luôn quặn thắt đớn đau, xót xa nỗi nước, nỗi nhà. Cuộc trao đổi giữa hai anh em chúng tôi dưới đây có lẽ cũng là nỗi niềm của biết bao gia đình có chung cảnh ngộ chia lìa vì ý thức hệ cộng sản. Tôi xấu hổ vì không có khả năng làm rạng danh dân tộc, dòng họ và không giữ được Miền Nam Tự Do. Xin được cảm thông và được tha thứ.

Thành phố Houston, Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, ngày 24 tháng 3 năm 2011
Kính thưa anh Đặng Văn Việt – Hùm Xám Đường số 4 – thương mến của em,

Chị T. – em gái anh – ở Urbana, Tiểu bang Illinois, gọi cho em hay anh bị mệt, phải vào nằm bệnh viện điều dưỡng, đã về nhà rồi. Em liền gọi điện thoại về Việt Nam để vấn an anh. Em rất mừng được anh cho biết anh đã hồi phục, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm ít hôm nữa, rồi lại làm việc đều đặn như trước. Thật đáng nể sức dẻo dai và ý chí bền bỉ của một người ở tuổi 92 như anh. Hồi nhỏ ở hậu phương, nghe tin Đặng Văn Việt – Trung Đoàn trưởng Trung Đoàn 174 – đánh tan binh đoàn Lepage và Charton trên Đường số 4, em đã tung quả đấm tay lên cao hoan hô ông anh mình: “Đặng Văn Việt muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!”. Nhưng vào năm 1953 được tin bác Tham, bác Thượng (ông cụ anh) và chú Phủ đều bị đấu tố cho đến chết trong Cải Cách Ruộng Đất, thì em căm thù Hồ Chí Minh khôn xiết!

Ngày 20 tháng 1 năm 2009, nhân ngày lễ đăng quang của vị Tổng thống da đen đầu tiên của Hoa Kỳ, em viết cho anh một lá thư dưới chủ đề: “Trông người mà nghĩ đến ta”. Em kể cho anh nghe năm 1962 đi du học Hoa Kỳ, em tỏ ra khá bất bình về một quốc gia nổi tiếng văn minh mà có thái độ khinh miệt và sự đối xử bất công đối với người da đen. Thế mà 46 năm sau, nhân dân Hoa Kỳ chọn một người da đen làm lãnh tụ của mình, điều đó chứng tỏ rằng người Mỹ biết nhìn nhận sai lầm và họ quyết tâm sửa đổi. Dụng ý nội dung lá thư của em là để nói với người cầm quyền cộng sản rằng nếu trót sai lầm thì nên sửa đổi. Lịch sử sẽ tha thứ. Sở dĩ Hoa Kỳ trở thành cường quốc số 1 trên thế giới là vì họ biết sửa sai và luôn luôn đổi mới. Đảng cộng sản VN là biểu hiện của sự lừa dối, mà lại bảo thủ, ngoan cố. Sai lầm trong Cải Cách Ruộng Đất, Hồ Chí Minh bày đặt sửa sai chiếu lệ, để rồi tiếp tục phạm sai lầm khác. Vì thế người dân mới có câu vè:

“Sửa sai, cứ việc sửa sai.
Sửa thì cứ sửa, sai thì cứ sai.

Ngày nay lãnh đạo Đảng Cộng sản đã ký kết tuân thủ luật lệ thế giới để được tham gia vào các định chế quốc tế; nhưng mặt khác, người cầm quyền vẫn giở những trò ma tịt, côn đồ của một băng đảng để đàn áp nhân dân, hơn là nhà lãnh đạo có trách nhiệm và có nghĩa vụ xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh như họ hàng ngày rêu rao. Đã có đủ những hạng người – từ lão thành cách mạng đến giới trẻ sinh sau chiến tranh, từ thành phần khố rách áo ôm đến trí thức – cảnh giác, khuyên răn, kêu nài, nhưng người cầm quyền đều khinh miệt bỏ ngoài tai, không thèm đếm xỉa.

Hôm nay, ngày 24 tháng 3 năm 2011 – Ngày Giỗ Nhà Cách mạng Phan Châu Trinh – cũng là ngày đặc biệt, em viết cho anh lá thư thứ hai để bàn chuyện gia đình, chuyện nước non dưới chủ đề: “Nghĩ về thế hệ vàng” sau khi đọc bài báo nhà sử học Dương Trung Quốc trả lời cuộc phỏng vấn và bài viết có tựa đề “Vong bản từ đâu?” của nhà lý luận chính trị Hà Sĩ Phu. Chủ đề này liên quan đến ba việc mà anh nói với em rằng anh đang cố gắng thực hiện vào những tháng ngày cuối đời.

Theo nhà sử học Dương Trung Quốc, mặc dầu vào đầu thế kỷ 20 triều Nguyễn đã suy và nước nhà bị nô lệ Thực dân Pháp, nhưng nước ta đã sản sinh ra một “thế hệ vàng” là nhờ nền Quốc học còn sót lại và tiếp thu tinh tuý văn minh phương Tây. Ông Dương nói: “Hai tố chất ấy lại được tồn tại trong một môi trường thúc giục của tinh thần yêu nước, tinh thần giải phóng dân tộc. Nó rơi vào thời điểm lịch sử là cuộc vận động giải phóng dân tộc VN, và đương nhiên ta phải nói tới ngọn cờ của Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Rồi ông kết luận: “Những nhà Duy Tân đầu thế kỷ cũng từng đứng trước sự lựa chọn như chúng ta – từ bỏ cái gì và lựa chọn cái gì. Ngày xưa các cụ có triết lý rất đơn giản: thực học và thực nghiệp, cho nên không bị hư hỏng. Chúng ta đang khủng hoảng vì tiếp nhận quá nhiều giá trị ảo”.

Ngày xưa dưới thời hôn quân bạo chúa, nhà sử học nào chân chính ghi chép Sự Thật thì bị tống vào ngục tối hoặc bị bay đầu. Sử gia Dương Trung Quốc đang sống dưới chế độ độc tài toàn trị còn tồi tệ hơn gấp trăm lần thời hôn quân bạo chúa. Mặc dù không là đảng viên cộng sản, nhưng ông Dương được Đảng cử làm Đại biểu Quốc hội, tất nhiên ông Dương phải khéo léo sử dụng ngôn ngữ trong cách nói hoặc cách viết thì mới có thể “chăn gối với bạo quyền” và được bạo quyền cho phép thong thả ngao du Mỹ Quốc! Đó là lý do vì sao ông Dương phải trịnh trọng thòng thêm: “…và đương nhiên ta phải nói tới ngọn cờ của Chủ tịch Hồ Chí Minh” trong câu trả lời.

Nhưng em cảm thông tiếng thở dài của ông: “Thế hệ chúng ta sau này mất gốc hoàn toàn!”, nghĩa là ngay cả bản thân người được phỏng vấn cũng đã bị mất gốc văn hoá! Nỗi ai oán của kẻ sĩ biết cách sống phải đạo: “Gặp thời thế, thế thời phải thế!” thật đáng thương. Ông Dương Trung Quốc là nhà sử học… tế nhị để sinh tồn một cách vẻ vang trong chế độ độc tài toàn trị. Ông Dương nói “Thế hệ chúng ta đang khủng hoảng vì tiếp nhận quá nhiều giá trị ảo” thay vì nói huỵch toẹt “Chúng ta đang khủng hoảng vì chủ nghĩa cộng sản”. Cú “lách” của ông Dương ngoạn mục là ở chỗ
đó.

Nhà lý luận Hà Sĩ Phu – bút hiệu của Tiến sĩ Sinh học Nguyễn Xuân Tụ – dù đi học và trưởng thành dưới chế độ cộng sản ở Miền Bắc, nhưng không vào đảng để được hưởng đặc quyền đặc lợi, đã dũng cảm dùng lương tâm và trí tuệ của mình để viết nhiều bài tham luận chính trị từ năm 1992 vạch ra cái phản khoa học, cái dốt (hoang tưởng) của chủ nghĩa cộng sản. Ông Hà Sĩ Phu là người “không thức thời”, nên từng bị chế độ bỏ tù và bị Công An kêu tới kêu lui làm việc. Trong bài “Vong bản từ đâu?”, ông Hà một lần nữa nói thẳng ra rằng chủ nghĩa cộng sản do ông Marx chủ trương đào mồ chôn Tư Bản là nguyên nhân làm cho nền văn hoá của ta mất gốc hoàn toàn. Rồi hóm hỉnh đặt câu nghi vấn: “Vậy cái gốc “vàng” khi xưa đã được vun xới hay đã bị “đào tận gốc”?

Nhà lý luận Hà Sĩ Phu, ngoài tài viết tham luận chính trị, còn có tài viết câu đối mang ý nghĩa ẩn dụ rất thâm thuý không kém gì các nho sĩ thời trước. Câu hỏi ngắn ngủi ở cuối bài viết là một bản cáo trạng lên án thủ phạm, kẻ đã chủ trương thi hành chính sách “đào tận gốc, trốc tận rễ” mà không cần nêu danh tánh ai là người đã “đào tận gốc”! Nền văn hoá cổ truyền ở nước ta bị tiêu huỷ kể từ ngày ông Hồ Chí Minh phát động Cải Cách Ruộng Đất, anh Việt ạ!

Thưa anh Việt quý mến của em,

Không một người Việt Nam nào dám phủ nhận công lao to lớn của Chúa Nguyễn Phúc Ánh – Gia Long hoàng đế – đã thống nhất sơn hà và mở mang bờ cõi về phía Nam. Đồng bằng Miền Nam không những nuôi sống 80 triệu dân, mà còn thừa lúa gạo sản xuất ra thế giới. Những kẻ hậu sinh lớn lên do hạt gạo Miền Nam, mỗi ngày bưng bát cơm ăn, đều phải nhớ ơn các vua Triều Nguyễn. Nhưng không vì thế mà toà án lịch sử không nói tới những hành động sai trái của vua chúa Nhà Nguyễn để phê phán. Đó là việc vua Gia Long đã ra lệnh đào mả hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ, đốt thi thể thành tro rồi trộn vào thuốc súng để bắn đi và dùng xương sọ làm đồ chứa nước tiểu để đái vào. Dù sao vua Quang Trung là vị anh hùng dân tộc có công diệt giặc ngoại xâm mà một bậc quân vương đối xử với anh hùng dân tộc như thế là biểu hiện lòng dạ bất xứng của kẻ tiểu nhân. Vua Gia Long chiếu theo luật Nhà Thanh để trị nước là sai, bởi vì vua Thanh người Mãn Châu, là Thực dân đô hộ Trung Quốc thì dùng luật lệ hà khắc đối với Hán tộc bị trị còn hiểu được. Tại sao vua Gia Long không dùng Bộ Luật Hồng Đức được vua Lê Thánh Tông, một vị minh quân của Nhà Hậu Lê, san định và áp dụng cho một nhà nước pháp quyền? Dù có công mở mang bờ cõi, vua Gia Long vẫn bị lịch sử xét công, luận tội.

Thử hỏi ông Hồ Chí Minh có công gì với dân tộc Việt Nam? Em đã trích dẫn tài liệu để chứng minh ông Hồ Chí Minh không phải là người yêu nước, mà là tay sai đế quốc Liên Xô, có nhiệm vụ thi hành chủ trương xuất cảng cách mạng xã hội chủ nghĩa nhằm nhuộm đỏ toàn cầu. Ông Hồ làm bồi tàu thuỷ để kiếm cơm nuôi thân, chứ không phải xuất dương tìm đường cứu nước như nhà cách mạng ái quốc. Ông Hồ viết đơn xin thực dân vào học Trường Thuộc Địa để làm tay sai cho Pháp, nhưng bất thành. Gặp lúc phong trào cộng sản đang lên nhờ chiêu bài giải phóng dân tộc thuộc địa, ông Hồ nhảy vào để kiếm danh lợi cho bản thân. Khi đưa tay tuyên thệ gia nhập đảng cộng sản, ông Hồ thề trung thành với lá cờ búa liềm (biểu tượng của Liên Bang Xô Viết) chứ không phải trung thành với dân tộc Việt Nam. Một người yêu nước đi làm cách mạng thì không thủ tiêu những lãnh tụ quốc gia yêu nước khác như Trương Tử Anh, Lý Đông A, Huỳnh Phú Sổ… và không tự phịa ra cái tên Trần Dân Tiên để tự ca ngợi. Những sự kiện lịch sử em đã viết nhiều lần, nay em lặp lại trong thư này, vì năm ngoái anh gửi cho em cái email với lời nhắn: “Chú viết gì thì viết, nhưng chú đừng đả động đến ông Hồ, vì ông Hồ là anh hùng giải phóng dân tộc được nhân dân Việt Nam tôn sùng và thế giới ngưỡng mộ”. Em xin nói thẳng rằng em thương anh Việt lắm, nhưng em cũng giận anh Việt lắm vì cái lời khuyên của anh.

Anh Việt nói rằng những đóng góp ý kiến của anh trước Đại hội X năm 2005 không được Đảng lưu tâm, cho nên anh không còn muốn dính dáng đến chính trị nữa. Bây giờ anh chỉ còn nỗ lực làm ba việc vào những ngày cuối đời mà anh cho là bổ ích. Đó là:

1/ Gửi đơn đến các nơi như Bộ Chính trị, Quốc hội, Chính phủ để xin Đảng phục hồi danh dự chính trị cho hai bác bị đấu tố trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất vào năm 1953. Suốt 7 năm qua, anh ngày đêm kiên trì gửi đơn đến khắp nơi, nhưng không nơi nào trả lời.

2/ Vận động Đảng công nhận trường Thanh Niên Tiền Tuyến do luật sư Phan Anh – Bộ trưởng Thanh Niên trong chính phủ Trần Trọng Kim – sáng lập, là trường quân sự đầu tiên đào tạo những thanh niên trí thức ưu tú thành những chỉ huy quân sự tài ba, đóng góp thành công vào cuộc kháng chiến chống Thực dân Pháp, chống Mỹ giành độc lập. Rất có triển vọng được Nhà Nước chấp thuận.

3/ Cho phép phong trào Hướng Đạo Việt Nam do Trưởng Hoàng Đạo Thuý thành lập được phục hoạt. Nhà nước đang cứu xét.

Trước khi bày tỏ quan điểm của em về ba việc anh đang làm, xin anh Việt hãy xem đây là ý nghĩ chân thành của em, chứ không phải em vô lễ để anh đừng giận em. Anh đã đồng ý và nay em xin ghi lại nội dung cuộc mạn đàm:

Theo gia pháp của dòng họ Đặng, làm em không được phép cãi lời anh. Khi xưa ông Cụ anh nói lời gì đó đã bị bác Cả đánh đòn, mà vẫn đứng nghiêm cho anh đánh, mặc dù chức tước trong triều đình nhà Nguyễn của ông Cụ anh cao hơn bác Cả. Ngày nay, dù ở thời đại mới và dù em đã 72 tuổi, nếu anh Việt bảo em nằm sấp xuống cho anh đánh đòn, em sẽ lập tức vâng lệnh ngay. Nhưng sau khi bị anh đánh xong, đứng lên, em sẽ xin phép anh để được giãi bày, bởi vì đây là vấn đề sinh mệnh của Đất Nước, của cả dân tộc; chứ không còn trong phạm vi gia đình nhà họ Đặng của ta ở làng Nho Lâm, phủ Diễn Châu, tỉnh Nghệ An nữa.

Em từng lặp đi lặp lại nhiều lần rằng nếu vào thời điểm Cách Mạng Mùa Thu năm 1945 mà em đủ lớn thì em cũng đã tham gia Mặt Trận Việt Minh kháng chiến chống Thực dân Pháp. Nhưng sau khi nhìn ra được sự tráo trở, độc ác của ông Hồ Chí Minh thì em sẽ chống lại (dù bị thanh toán) hoặc lặng lẽ rời bỏ hàng ngũ (dù phải về vùng Pháp chiếm đóng); chứ không như anh cứ ở lỳ trong Đảng và khuyên đứa em đừng đả động đến ông Hồ Chí Minh.

Đây là quan điểm của em về từng việc anh nêu ra:

1. Xin phục hồi danh dự chính trị cho hai bác: Do khiếp đảm trước những chiến công lẫy lừng của anh, Thực dân Pháp phong cho anh danh hiệu “Con Hùm Xám” và anh hãnh diện với cái danh hiệu đó, nên anh mới viết hồi ký Người Lính Già. Lỡ bị mang danh hiệu đó, cung cách hành xử của anh suốt đời với thế gian phải là Con Hùm Xám, anh Việt ạ! Anh là một trong những người có công dựng lên chế độ này, chứ không ở phía thua trận như chúng em. Việc gì anh phải làm đơn xin? Tại sao anh không dõng dạc ĐÒI những kẻ chẳng có thành tích gì được thừa hưởng “thành quả cách mạng”, mà anh lại phải xuống nước XIN? Chính vì những người “hiền lành” như anh nên mới nảy nòi ra “chế độ xin-cho”. Nếu đòi phục hồi danh dự thì anh phải đòi cho toàn dân; chứ sao anh chỉ đòi cho song thân mà thôi? Anh quên bác Tham, chú Phủ rồi sao? Từ Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến các vị gọi là “lão thành cách mạng” đã hành xử thiếu cái UY, cái DŨNG của bậc tiền bối, vì thế tập đoàn cầm quyền này mới tỏ ra kiêu căng, ngạo mạn, hỗn láo ném những kiến nghị của họ vào sọt rác! Tướng Trần Độ, một người dày công khuyển mã xây dựng chế độ, lên tiếng đòi tự do dân chủ thì bị Đảng tước thẻ Đảng, mà chỉ có một mình Đại tá Phạm Quế Dương dám trả thẻ Đảng và lên án Đảng Cộng sản là Đảng Cướp! Hùm Xám Đặng Văn Việt ở đâu? Cách mạng lão thành hơn nửa thế kỷ tuổi đảng ở đâu? Nguyễn Hộ, người công nhân hãng tàu Ba Son, theo cộng sản chống Pháp, có anh bị chết vì B-52, vợ chết trong tù, lên tiếng đòi xoá bỏ chủ nghĩa cộng sản, thì bị Đảng bỏ tù, quản chế cho đến chết, chẳng có đồng chí nào bênh vực! Trong khi đó vị cha đẻ Quân Đội Nhân Dân – Đại tướng Võ Nguyên Giáp, anh hùng Điện Biên Phủ – mặc đại bạch phục đeo huy chương đầy ngực, lên máy vi âm ca ngợi thành tích cách mạng trong Đại hội X là nghĩa lý gì? Tại sao còn có thể hí hửng bắt tay Lê Đức Anh, kẻ ám hại mình?

Trước ngày Đại hội XI, Tướng Đồng Sĩ Nguyên viết bản đề nghị Bộ Chính trị tuyển chọn người tài đức để lãnh đạo, em đã cảm thấy nực cười. Bộ máy cai trị của Đảng đã triệt hạ tất cả đảng viên nào yêu nước thương dân, có đạo đức, thì lấy đâu ra người tài đức để tuyển chọn? Tại sao ông ta không đề nghị tổ chức bầu cử tự do để tuyển chọn người tài đức trong cả nước? Đáng lý ra những mẫu người như anh Việt – có học, có thành tích – phải lãnh đạo đất nước thì bị ông Hồ dùng chủ nghĩa lý lịch diệt tận gốc, trốc tận rễ mất rồi! Do đó hạng bần cố nông, vô học như Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Đỗ Mười, Lê Đức Anh… mới tác oai tác quái! Sau đó ông Tướng lại viết kiến nghị gửi Quốc hội khoá tới quan tâm đến luật nhà đất, trong khi ấy con của đồng chí của mình – luật sư Cù Huy Hà Vũ – bị chế độ dàn cảnh mua dâm tồi bại để bắt giam và đưa ra toà thì không có một “lão thành cách mạng nào” lên tiếng bênh vực! Cù Huy Hà Vũ là con đồng chí mình thì không phải là con mình à? Tình đồng đội để đâu? Tướng Đồng Sĩ Nguyên là dân biểu Quốc Hội nhiều khoá mà không biết rằng Quốc Hội dưới chế độ cộng sản chỉ là cơ quan “trang trí dân chủ”, có quyền quyết định gì mà đi gửi kiến nghị? Phải chăng ông Tướng làm như thế để ra cái điều tuy đã về hưu, nhưng vẫn quan tâm đến Đất Nước? Làm như thế không cảm thấy xấu hổ với hậu sinh Cù Huy Hà Vũ hay sao?

Vừa rồi, em viết một bức thư cho các vị lão thành cách mạng để nhắc nhở các Cụ ý thức địa vị, trách nhiệm, bổn phận của mình trước quốc dân. Em gọi điện thoại thẳng cho Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên ở Hà Nội, báo cho ông ấy biết em đã gửi thư của em cho ông Nguyễn Huệ Chi, chủ trang mạng BauxiteVN để nhờ chuyển đến các Cụ. Em đang chờ xem những anh hùng “quyết tử” ngày xưa có dám hành động xứng đáng là kẻ giải phóng dân tộc hay không? Có dám nghe lời đề nghị của em để xả thân đòi quyền tự do cho luật sư Cù Huy Hà Vũ, một trí thức trẻ yêu nước không?

Bảy năm qua, người cầm quyền không trả lời đơn xin của anh là đúng rồi! Vì bản thân họ có chút danh dự nào đâu để mà trả cho ai? Anh không đọc bài “Vì sao cán bộ… mặt dày” của Hà Sĩ Phu à? Con Người là sinh vật duy nhất có khả năng biết xấu hổ. Lãnh đạo Việt Nam bị mất cái khả năng ấy thì họ đâu còn là người nữa mà anh xin? Đọc đoạn văn anh Việt tả trong hồi ký, em không tưởng tượng nổi ông anh mình hiền đến thế! Vì tiền hưu trí không đủ sống, anh phải đi bán bánh cam ở chợ trời. Bị Công An rượt đuổi, anh tất tả bưng rổ bánh cam chạy trốn. Tại sao ngày xưa anh rượt bọn lính Pháp chạy có cờ, mà nay anh bỏ chạy vì mấy thằng nhãi ranh? Tại sao anh không hất rổ bánh cam vào mặt mấy thằng Công An đáng tuổi con, cháu anh mà quát: “Một anh hùng diệt Pháp lừng danh như tao mà phải bưng thúng bán mẹt giữa chợ để kiếm sống qua ngày như thế này, chế độ của chúng mày chưa đủ nhục hay sao?” Có phải tập đoàn cầm quyền này càng ngày càng vênh váo là vì cái chủ nghĩa cộng sản đã làm cho những “anh hùng quyết tử” mất hết nhuệ khí rồi chăng?

Đến đoạn anh kể vào năm 2000, mừng sinh nhật anh 80 tuổi, những sĩ quan Pháp bị anh bắt làm tù binh thời kháng chiến, nay có người là Tướng tư lệnh quân đội, Tướng tổng trưởng quốc phòng từ Pháp bay sang Việt Nam mở tiệc đãi anh để đền ơn anh đã đối xử tử tế với họ, có phải anh dụng ý khen kẻ thù cũ có văn hoá và chê bọn cầm quyền vong ân bạc nghĩa? Thế anh có biết ai đã đẻ ra cái bọn cầm quyền vong ân này không? Tại sao anh khuyên em đừng đả động đến ông Hồ Chí Minh?

Cựu Tổng thư ký Đảng Dân Chủ, cựu Viện trưởng Viện Triết học Mác-Lê, cựu cảm tử quân đốt cháy sân bay Bạch Mai thời kháng chiến Hoàng Minh Chính, sang Hoa Kỳ chữa bệnh, chỉ nói một câu: “Chủ nghĩa cộng sản đã lỗi thời, cần dẹp bỏ”. Khi ông về nước, người cầm quyền sai bọn côn đồ dùng phân người trộn với dầu nhớt xe để tạt vào nhà Cụ. Chẳng hay trên thế giới, có tập đoàn cầm quyền nào nhơ nhớp, thô bỉ đến thế không? Chắc chắn trong đám cầm quyền đó có kẻ là học trò của Cụ Chính ở Viện Mác-Lê. Thế mà không có một người nào lên tiếng bênh vực thầy mình hoặc phê phán trò chơi bẩn của chế độ! Anh Việt có nhìn nhận em lên án chủ nghĩa cộng sản tạo ra một xã hội đồi phong bại tục là đúng hay sai? Xin hỏi anh Việt ai là người du nhập cái chủ nghĩa tồi bại ấy vào nước ta? Ai là kẻ đã tiếp tay cho người ấy, mà nay các Cụ tự hào mang huy chương lão thành cách mạng?

Các cuộc nổi dậy ở Bắc Phi, Trung Đông đòi tự do dân chủ mệnh danh “Cách mạng Hoa Nhài” khiến cho những người Việt tranh đấu ở hải ngoại vận động, kêu gọi giới trẻ trong nước noi gương đứng lên lật đổ bạo quyền. Em khác họ ở chỗ em hối thúc những vị “cách mạng lão thành” như anh hãy dùng sinh mạng của chính họ để làm cuộc nổi dậy. Bởi vì họ đã dũng cảm chiến đấu dưới khẩu hiệu “Quyết tử để dân tộc quyết sinh” mà ngày nay tuổi trẻ vào hàng con cháu bị bán đi làm lao động nước ngoài, làm nô lệ tình dục cho ngoại bang là do sự mù quáng của các Cụ. Vậy thì, các Cụ phải có hành động cụ thể để cứu nước; chứ không thể ngồi đó mà lễ phép viết kiến nghị để đánh lừa lương tâm! Các Cụ càng khoe thâm niên tuổi đảng, khoe huy chương thì cái tội a tòng với cái ác của các Cụ càng nặng. Đây là cơ hội ngàn vàng để các Cụ lấy lại thanh danh. Chẳng lẽ chứng kiến tình cảnh nước nhà tồi tệ gấp trăm lần thời bị Thực dân đô hộ mà quý Cụ khoanh tay ngồi đó an hưởng tuổi già à? Trót tạo ra “quái thai” thì phải có trách nhiệm huỷ nó đi chứ! Tại sao chờ tuổi trẻ hốt, dọn dẹp ô uế?

2. Xin Đảng công nhận trường Thanh Niên Tiền Tuyến: Nhắc đến trường Thanh Niên Tiền Tuyến, em nhớ một số kỷ niệm thời thơ ấu. Thầy em đang là Giám đốc Bệnh viện Phan Rang, được cụ Trần Trọng Kim mời về Huế làm Đổng lý Văn phòng. Em được dịp gặp lại anh Đặng Văn Châu đang học Toán năm thứ nhất ở Đại học Hà Nội, về Huế gia nhập Trường Tiền Tuyến do luật sư Phan Anh, Bộ trưởng Thanh Niên lập ra. Tuy còn bé, ký ức em vẫn mãi ghi hình ảnh anh mình và các anh sinh viên thời bấy giờ sao mà oai hùng, uy nghi đến thế!? Anh Châu cỡi con ngựa của vua Bảo Đại, mang trường kiếm bên hông, chân đi đôi ủng cao bóng láng, đẹp quá đi thôi! Ước chi mai sau mình cũng được như thế! (Vì mơ giấc mộng hải hồ, sau này lớn lên nhìn thấy anh Đặng Văn Đức con bác Tham, hiên ngang trong chiếc phi bào, em cũng rời trường đại học để trở thành phi công, bay loại tàu bay to nhất nước).

Khi ông Hồ Chí Minh ký hiệp định Ngày 6 tháng 3 năm 1946, anh Châu nổi loạn, vì cho rằng ông Hồ bán nước cho thực dân, bị Việt Minh bắt bỏ tù. Đẻ em, người vợ thứ của Thầy em, đích thân ra Hà Nội đòi gặp ông Hồ. Đẻ em, một nữ cán sự y tế (sage femme) vóc người nhỏ nhắn, hiền từ nhưng từng cởi áo choàng trắng trùm lên đầu viên bác sĩ người Pháp đấm túi bụi, vì bị mắng: “Salle Anamite”! Bà thề sẽ không bao giờ làm việc với người Pháp nữa! Và từ đó bà giữ đúng lời thề. Trần Huy Liệu tiếp Đẻ em, vì ông Hồ bận lo việc nước! Dù chỉ là đứa bé, em còn nhớ lời ông Trần Huy Liệu nhỏ nhẹ nói với Đẻ em: “Bác an tâm, chúng tôi chỉ giữ Châu một thời gian để giảng cho Châu hiểu chủ trương của Chính phủ, rồi sẽ thả Châu thôi”. Nói năng nhỏ nhẹ, hứa hẹn ngọt ngào như thế, nhưng họ định xử tử hình anh Châu. Nhờ anh Cao Pha (sau này là Thiếu tướng), bạn cùng khoá ngầm giải cứu, nên anh Châu mới thoát chết. Sau này, anh Châu có kể cho em nghe cuộc “cãi cọ” giữa anh Châu và anh Phan Mỹ – em trai luật sư Phan Anh. Anh Châu hỏi: “Tại sao anh em toa chọn thế đứng về phía cộng sản, trong khi hai thế lực Tư Bản và Cộng Sản đang thanh toán lẫn nhau? Mình đứng về phía này thì sẽ hứng trọn mũi tấn công phe kia. Tại sao không chọn thế đứng trung lập?”. Chẳng hay anh Phan Mỹ còn sống để nhớ lại lời thắc mắc của một người bạn đặt ra cho mình từ hơn nửa thế kỷ trước? Và cũng để các anh cựu sinh viên trường Thanh Niên Tiền Tuyến còn sống phải tự vấn lương tâm tại sao mình đi theo cộng sản khiến cho Đất Nước, đồng bào mình ra nông nỗi này.

Chính phủ Trần Trọng Kim dù do người Nhật dựng mà cộng sản cho là tay sai Quân phiệt. Nhưng phải nói trong một thời gian ngắn ngủi cầm quyền, chính phủ đã thực hiện được những điều đáng ghi nhớ. Chẳng hạn, Bộ trưởng Giáo Dục Hoàng Xuân Hãn chủ trương sử dụng tiếng Việt thay tiếng Pháp ở các cấp. Một trong những điều đáng ghi nhớ khác là Bộ trưởng Thanh Niên Phan Anh đã lập ra Trường Thanh Niên Tiền Tuyến với sự phụ tá đắc lực của giáo sư Tạ Quang Bửu. Đó là một trường quân sự trá hình để người Nhật không nghi ngờ. Trường có 43 học viên, toàn là những chàng trai yêu nước với bầu nhiệt huyết tràn trề, xuất thân gia đình tiểu tư sản, có bằng Tú Tài II trở lên. Các anh đúng là tinh hoa nước Việt, những rường cột sẽ chống đỡ ngôi nhà Việt Nam.

Thưa anh Việt quý mến của em,

Năm kia em viết một bài có tựa đề “Nhân dân nào, chính quyền đó”. Bây giờ nghĩ lại, em nhận thấy dùng chữ Nhân Dân là sai. Bởi vì Nhân Dân, nói chung, không có kiến thức để dựng lên chính quyền lãnh đạo xứ sở. Phải là kẻ sĩ, là trí thức vừa có dũng khí vừa có viễn kiến nhìn xa trông rộng lãnh đạo, thì Đất Nước mới có tương lai. Cho nên, phải viết lại cho chính xác: “Trí thức nào, chính quyền đó”.

Ông Hồ Chí Minh, một đảng viên quốc tế cộng sản cốt cán, được Liên Xô đào luyện thành một cán bộ tình báo tuyệt vời. Ông Hồ che dấu cái đuôi cộng sản, diễn tuồng rất xuất sắc vai trò nhà ái quốc khiến cho bao thanh niên ưu tú thành tài ở nước ngoài lũ lượt về giúp ông. Vì Cụ Trần Trọng Kim từ chối lời đề nghị của viên Đại sứ Nhật Bản giúp Cụ diệt Hồ Chí Minh và toàn bộ đảng viên tham mưu quanh ông (như em đã đề cập trong thư em viết cho anh vào năm 2009) thì chắc chắn sinh viên trường Thanh Niên Tiền Tuyến không trở thành kháng chiến quân của Mặt trận Việt Minh, rồi sau không thành đảng viên cộng sản, đúng không? Ông Hồ đóng trò tài giỏi đến nỗi Jean Sainteny, một chính trị gia lỗi lạc của Pháp sang Việt Nam giải giới quân đội Nhật, cũng viết sách ca tụng ông Hồ là một người quốc gia (nationaliste)! Các anh bị lừa là phải! Nhưng khi chiếc mặt nạ của ông Hồ rơi xuống, thì các anh phải tỉnh ngộ đi chứ! Tại sao đến giờ phút này mà các anh còn ngưỡng mộ ông Hồ?

Năm 1953, ông Hồ phát động phong trào Cải Cách Ruộng Đất với chủ trương “Đào tận gốc, trốc tận rễ” các thành phần “Trí, phú, địa, hào”. Các anh là trí thức, xuất thân con nhà tiểu tư sản, có bao giờ tự đặt câu hỏi: “Sau khi đánh đuổi thực dân Pháp xong, mình là trí thức, liệu có tồn tại trong xã hội vô sản? Liệu mình có bị vắt chanh bỏ vỏ? Vị trí của mình sẽ ở đâu trong guồng máy?”. Tổ tiên ta từng dạy câu: “Dân giàu, nước mạnh”, nghĩa là dân có giàu thì nước mới mạnh. Ông Hồ chủ trương cào bằng tất cả, ai nấy đều nghèo mạt rệp, thì nước có mạnh được không? Dân nghèo, nước yếu chắc chắn sẽ trở thành tay sai hoặc đầy tớ ngoại bang là điều chắc chắn, phải không? Trung Hoa luôn luôn xem lân bang là man di, mọi rợ. Ông Hồ kết tình môi hở răng lạnh với Tàu là ngu hay thông minh? Đi xin súng đạn Nga Tàu về giết đồng bào ruột thịt mà gọi là giải phóng à? Là người trí thức, các anh không hề tự đặt câu hỏi để thấy điều sơ đẳng đó, cứ nhắm mắt, cúi đầu phục vụ cho cái ác, cái bất lương là nghĩa làm sao? Đạo đức toàn xã hội ngày nay suy đồi về mọi mặt, thì cũng là một phần lỗi ở các anh tiếp tay ông Hồ, có gì hãnh diện mà anh Việt lẽo đẽo đi nạp đơn xin Nhà Nước nhìn nhận trường Thanh Niên Tiền Tuyến là trường Đại học Quân Sự đầu tiên góp công vào sự thắng lợi vẻ vang? Xin hỏi anh Việt cùng các cụ “lão thành cách mạng” rằng Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ – con đồng chí Cù Huy Cận – bị tập đoàn cầm quyền tham nhũng bỏ tù là thắng lợi vẻ vang phải không? Ai thắng lợi?

Năm 1956, sau khi thất bại trong Cải Cách Ruộng Đất, nhà trí thức Nguyễn Mạnh Tường nhân danh luật gia, đọc bài tham luận “Xây dựng lãnh đạo”, ông khuyên nên cai trị đất nước bằng luật pháp để giữ kỷ cương. Từ đó ông bị đảng trù dập, triệt tiêu phương tiện sinh sống, bị đói, bị rét thê thảm. Thế mà những trí thức tên tuổi Trần Văn Giàu, Tạ Quang Bửu, Vũ Đình Hoè (người được sử gia Dương Trung Quốc gọi là thế hệ vàng), Trần Đức Thảo…đều nơm nớp sợ hãi, chỉ biết lo lấy thân, không dám hé môi lên tiếng một câu để bảo vệ tài sản trí tuệ ở một thanh niên đỗ một lúc hai bằng Tiến sĩ vào năm 23 tuổi. Trí thức không bênh vực trí thức, thì ai đủ khả năng làm việc đó? Cái tình liên đới giai cấp để đâu, thưa anh Việt? Trí thức Hà Sĩ Phu bị khủng bố, bỏ tù, các trí thức khác im re, thì nước phải suy thôi! Ông Hồ trị dân như bác sĩ Ivan Pavlov thí nghiệm điều khiển con chó: ngoan ngoãn thì cho ăn; phản kháng thì bỏ đói. Các anh không cảm thấy bị sỉ nhục sao? Ngày nay tập đoàn cầm quyền này vẫn sử dụng “luật rừng”, có phải vì không trí thức nào có dũng khí như luật sư Cù Huy Hà Vũ? Nay hàng con cháu dám xông lên phía trước đả kích “luật rừng” mà bị Đảng bỏ tù, tại sao các Cụ trí thức “lão thành cách mạng” tự hào 60, 70 tuổi đảng lại im tiếng? Quốc hội có thực quyền gì mà các Cụ bày đặt gửi thư kiến nghị? Nguyễn Tấn Dũng hứa hẹn sẽ thay đổi luật Hiến Pháp là trò đánh lừa, vì hiện thời trong Hiến Pháp có luật bảo đảm các quyền con người, mà Đảng đâu có thi hành?

Năm 1975, sau cái gọi là Đại thắng Mùa Xuân”, Bắc quân dưới chiêu bài “giải phóng dân tộc” hành xử như thổ phỉ “Ba Vê” (“Vơ, Vét, Về”). Mười sáu tấn vàng, tài sản quốc gia, bị lãnh đạo chia chác nhau tiêu xài hay cống nạp cho Trung Cộng để đúc 16 chữ vàng? Những cựu sinh viên xuất thân trường Thanh Niên Tiền Tuyến có cảm thấy xấu hổ trước những hành vi thổ phỉ của quân đội nhân dân hay vẫn tự hào mình đã góp phần làm nên trang sử vẻ vang? Một nữ đảng viên trẻ tuổi – nhà văn Dương Thu Hương – còn biết ngồi bệt xuống vỉa hè bên vệ đường, bưng mặt khóc vì khám phá ra mình bị Đảng lừa, khi bà thấy những cuốn sách cộng sản được tự do bày bán trong hiệu sách. Có nhà trí thức Miền Bắc nào đủ thông minh như bà để nhận thức Miền Nam có tự do hơn không? Có cựu sinh viên trường Thanh Niên Tiền Tuyến nào sánh được với Dương Thu Hương không? Hay các anh hân hoan ôm nhau ca bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng” của nhạc sĩ Phạm Tuyên? (Người nhạc sĩ hết lòng với Đảng Cộng Sản, mặc dầu cha mình – nhà văn hoá Phạm Quỳnh – bị Hồ Chí Minh ra lệnh thủ tiêu cùng lúc với Ngô Đình Khôi, Ngô Đình Huân). Có bao giờ các anh tự hỏi mình là trí thức lại cam tâm để cho những phần tử bần cố nông vô học như Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Lê Đức Anh… nắm đầu? Nếu trả lời rằng cái bộ máy cai trị khủng khiếp quá, mọi đầu óc đều bị tê liệt thì rõ ràng các anh sợ hãi mà dũng cảm chiến đấu, chứ đâu phải yêu nước thương nòi? Anh nghe em chê bác sĩ Nguyễn Khắc Viện là ngu vì cha bị đấu tố cho tới chết mà vẫn ca tụng “Bác Hồ”, chứ không phải là ngây thơ, anh có thấy chột dạ? Anh có giận em không?

Trí thức được định nghĩa là người có lương tri nhạy bén, luôn luôn đứng về phía kẻ bị đàn áp, bị bóc lột. Trí thức phương Tây như triết gia Jean Paul Sartre, như ca sĩ Joan Baez chống Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam và hết sức bênh vực cộng sản vì không hiểu thực chất cuộc chiến, tưởng Miền Bắc giải phóng nhân dân Miền Nam thật. Nhưng khi chứng kiến khổ nạn vượt biển của hàng trăm ngàn thuyền nhân, họ đã tỉnh ngộ, cực lực lên án sự bạo tàn, man rợ của cộng sản. Có trí thức cộng sản nào nhỏ một giọt lệ xót xa cho đồng bào mình hay phụ hoạ theo luận điệu của bọn cầm quyền cho rằng thuyền nhân là bọn đĩ điếm, thành phần có nợ máu với nhân dân chạy theo đế quốc để hưởng bơ thừa, sữa cặn?

Em đã đọc cuốn Trường Thanh Niên Tiền Tuyến Huế – 1945: Một Hiện tượng lịch sử và cuốn Tạ Quang Bửu – Con Người và Sự Nghiệp. Em cố tìm trong hai tác phẩm ấy có tác giả nào bày tỏ một chút ân hận vì mình đã xây lên cái chế độ này, một chút xót thương cho đồng bào mình bị đàn áp, bị khủng bố, bị bóc lột bởi chế độ này. Em hoàn toàn thất vọng, anh Việt ạ! Hoá ra các tác giả đều là những nhà yêu nước, mà không biết thương dân!

Xin kể anh Việt nghe nỗi lòng của một thằng em anh chiến đấu bảo vệ Miền Nam ngoài mặt trận. Em bay loại tàu bay vận tải DC-3 được biến cải thành phi cơ võ trang tác chiến, trang bị bằng ba khẩu súng đại liên có khả năng bắn 18 ngàn viên đạn trong một phút (nếu cả ba súng đều lên nòng), yểm trợ đồn bót bạn về đêm để chống chiến thuật biển người. Danh hiệu phi cơ loại này gọi là Hỏa Long (Rồng phun lửa). Mỗi lần bóp cò là tim em thắt lại, vì biết dưới kia đều là những đứa con của Mẹ Việt Nam, kể cả những đứa con dòng họ Đặng, họ Cao ở Miền Bắc đi B vào giải phóng Miền Nam! Bọn em chiến đấu trong tư thế tự vệ để không bị nhuộm đỏ bằng nỗi khắc khoải đó mà thua; chứ đâu phải bất tài?

“Kẻ thù ta ơi! Những đứa xâm mình!
Ăn muối đá mà điên say chiến đấu.
Ta vốn hiền khô, ta là lính cậu,
Đi hành quân rượu đế vẫn mang theo
Mang trong mình những ý nghĩ trong veo
Xem cuộc chiến như tai trời, ách nước.
Ta bắn trúng ngươi, vì ngươi bạc phước,
Vì căn phần ngươi xui khiến đấy thôi
Chiến tranh này rồi cũng chỉ là trò chơi…”
(Bắc Sơn)

Các anh chê đó là tình cảm tiểu tư sản phải không? Vậy thì chủ nghĩa vô sản tiêu diệt tình cảm con người để chiến thắng có đem lại “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” như hàng ngày Đảng rêu rao không? Bọn em mới là những kẻ phản chiến đích thực; còn những thứ trí thức dở hơi như bà Ngô Bá Thành, Dương Quỳnh Hoa, Lữ Phương, Nguyễn Ngọc Lan, Lê Hiếu Đằng… là phản chiến nguỵ, mượn chiêu bài chống chiến tranh nên cả nước bị lãnh đủ tai hoạ cộng sản!

Sau khi các quốc gia Đông Âu sụp đổ, Liên Xô tan rã, ông Hà Sĩ Phu viết mấy bài tham luận so sánh thực tiễn với lý thuyết cộng sản để chứng minh đi theo con đường cộng sản là sai lầm, phải nhìn vào tấm bảng chỉ đường của trí tuệ để mà đi. Tức là tác giả ngụ ý nói “con đường Bác đi” là… con đường bi đát! Cái đảng tự hào vỗ ngực cho mình là đỉnh cao trí tuệ loài người mà không có nổi một nhân vật để phản bác lập luận của Hà Sĩ Phu, nhưng vẫn cương quyết đưa toàn dân Xuống Hàng Chó Ngựa, Xuống Hố Cả Nước, ai không đồng lòng thì bị bỏ tù, bị đánh đập. Làm sao phản bác được khi mà thực tế phũ phàng sờ sờ ngay trước mắt? Nhà trí thức Trần Đức Thảo – người mà ông Trần văn Giàu tâm tình với Tạ Quang Bửu: “Hai anh em mình chỉ là giáo sư dạy triết; Trần Đức Thảo mới thực sự là triết gia” – được Đảng chỉ định viết phê bình bài “Dắt Tay Nhau…” của Hà Sĩ Phu.

Thưa anh Việt quý mến của em,

Em đề cập về việc này để nói rằng một trí thức lừng danh như giáo sư Trần Đức Thảo bị sống dưới chế độ độc tài toàn trị cộng sản thì trở nên… tồi. Đáng lý ra, giáo sư Trần Đức Thảo phải yêu cầu “cấp trên” cho đăng toàn bài viết của Hà Sĩ Phu lên báo, rồi dưới đó có lời bình của mình, thì mới công bằng. Giáo sư Trần Đức Thảo đã không yêu cầu điều tối thiểu đó, mở đầu bài viết ông lại tỏ ra khinh miệt người trí thức thuộc thế hệ sau mình bằng mấy chữ “Cái gọi là…”. Suốt bài phê bình, giáo sư Thảo giảng giải dài dòng thuyết tiến hoá của loài người theo quan điểm duy vật biện chứng – cái quan điểm không phải ai cũng công nhận – để chỉ kết luận ông Hà Sĩ Phu… sai! Những trí thức được nhà sử học Dương Trung Quốc gọi là “Thế Hệ Vàng” đã tự biến mình thành những món đồ trang sức cho chế độ! Khi nào Đảng muốn chưng diện thì đeo; khi nào Đảng đi ngủ thì cho vào ngăn kéo. Ông Hà Sĩ Phu bị Công An chặn giữa đường, khám xét trong cặp da có xấp giấy chụp lại thư của cựu Thủ tướng Võ văn Kiệt góp ý với Bộ Chính trị. Công An bắt nhốt ông Hà Sĩ Phu về tội tàng trữ bí mật quốc gia, ông Kiệt không dám đòi Đảng trả tự do cho Hà Sĩ Phu. Nếu ở địa vị ông Kiệt, chắc chắn em sẽ ôm mùng màn, chăn chiếu vào ngồi tù với Hà Sĩ Phu để xem cái đảng này làm gì mình. Thế mới biết chủ nghĩa cộng sản đã biến một cựu lãnh đạo Đảng cũng trở nên hèn! Thật tội nghiệp cho cái đất nước có những 80 triệu dân mà lại quá hiếm những Dương Thu Hương, Hà Sĩ Phu, Cù Huy Hà Vũ…

3. Xin tổ chức hướng đạo sinh Việt Nam được phục hoạt: Hình như các đảng viên cộng sản không có hiểu biết bộ máy cai trị của Đảng? Dưới chế độ độc tài toàn trị cộng sản, không một đoàn thể nhân dân nào được phép đứng ngoài Mặt Trận Tổ Quốc. Anh xin Đảng phục hoạt hướng đạo sinh để biến tổ chức này thành một thứ quốc doanh như tôn giáo quốc doanh hay sao?

Đang nói tới đó, nghe trong phôn có tiếng bát đũa khua lách cách, đoán chừng anh sắp đến giờ dùng cơm tối, em định ngưng buổi nói chuyện. Đồng lúc đó, đầu dây bên kia có tiếng anh: “Chú nói nãy giờ xong chưa? Anh đề nghị với chú thế này nhé. Anh nhận thấy những gì chú nói đều đúng cả. Chú ở ngoài, chú muốn viết gì thì chú viết. Anh ở trong này, có những vấn đề tế nhị, khó khăn riêng; chứ không phải được tự do như chú đâu!”.

Nhìn đồng hồ, không ngờ mình đã nói chuyện với anh mình hơn một tiếng. Nhưng điều không ngờ hơn nữa là anh đã kiên nhẫn ôm máy điện thoại để nghe thằng em trút sự tức giận chủ nghĩa cộng sản lên mình. Giọng nói của anh vẫn ôn tồn. Em cảm thấy yêu anh Việt quá, anh Việt ơi! Và cũng cảm thấy tội thương cho cuộc đời của anh nữa. Một sinh viên năm thứ ba trường thuốc, từ giã ghế nhà trường lên đường diệt giặc Pháp, trải qua không biết bao nhiêu gian khổ, kẻ thù phải nể mặt, để rồi cuối đời còn phải đối diện hai thứ giặc: Nội xâm và Ngoại Xâm! Có bao giờ anh than thầm, phải chi ngày đó mình đừng ham diệt Thực dân Pháp?

*

Thưa anh Việt quý mến,

Không phải em không biết sự nguy hiểm của những nhà tranh đấu trong nước khi phải đối đầu với tập đoàn cầm quyền bất nhân, bất nghĩa. Ở Hoa Kỳ có tự do, nhưng không phải tuyệt đối an toàn đâu anh. Ký giả Đạm Phong, Lê Triết viết sự thật về một tổ chức kháng chiến, bị bắn chết mà thủ phạm không tìm ra. Ông Lý Chí Tuy (Li Zhisui), bác sĩ riêng của Mao Trạch Đông, viết hồi ký tiết lộ những điều thâm cung bí sử, đã bị bàn tay vô hình hạ sát cũng không tìm ra thủ phạm. Không phải bàn tay Trung Cộng thì là ai? Nếu những gì em thúc giục các Cụ lão thành cách mạng nổi dậy, mà Đảng Cộng Sản Việt Nam thực sự thấy nguy cho sự tồn tại của chế độ, thì cánh tay Mafia trong nước cũng đủ dài để với ra hải ngoại thanh toán. Em ý thức điều đó lắm chứ! Nhưng thây kệ! Sống chết có số!

Nghĩ rằng một người trẻ, lại là con của công thần chế độ, có bằng Tiến sĩ “thật” như luật sư Cù Huy Hà Vũ nếu anh ấy khéo chiều chuộng vây cánh, thì trở thành đại gia, có chân trong Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng nào khó khăn gì? Thế mà anh ấy đã từ bỏ đặc quyền đặc lợi, dám lên tiếng vì thấy bọn cầm quyền hèn hạ trước kẻ thù phương Bắc, ngồi trên luật pháp, ăn cắp tài sản quốc gia. Cái còng số 8 đang hờm sẵn mà anh ta không sợ, thì một kẻ đã 72 tuổi sợ gì? Em thán phục sự can đảm của người bạn trẻ ấy lắm! Cho nên, nếu dẫu mình bị hy sinh vì thúc đẩy các Cụ lão thành cách mạng đứng lên dẫn đầu cuộc cách mạng để giật sập chế độ này mà bị người cầm quyền xuống tay sát hại thì cũng chẳng có gì đáng tiếc. Em không được là Con Hùm Xám như anh, nhưng em không phải là con thỏ đế!

Cù Huy Hà Vũ chính là hình ảnh chàng trai yêu nước của các Cụ thời trai trẻ. Và cũng là hình ảnh của hàng triệu thanh niên Việt Nam trong chiến tranh, mơ giấc mơ Độc Lập. Anh Hà Vũ đang tự nguyện “Quyết tử để dân tộc quyết sinh”. Các cụ lão thành cách mạng đọc lời đề nghị của em trong lá thư rồi mà không dám hành động thích nghi thì rõ ràng nước mình … hết thuốc chữa!

Cô bé Phạm Thanh Nghiên dám bày tỏ thái độ phản kháng bằng cách ngồi nhà toạ kháng với tấm bảng “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam” bị Đảng nhốt tù. Nhưng thử hỏi 80 triệu người dân Việt Nam đều noi gương cô để hành động “toạ kháng tại gia” thì Đảng có thể nhốt tù 80 triệu dân không?

Một Cù Huy Hà Vũ kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về tội vi hiến và tham nhũng bị Đảng dàn cảnh để bỏ tù. Nếu ngày mai mỗi công dân Việt Nam là một Cù Huy Hà Vũ thì nhất định Đảng Cộng Sản phải tiêu vong. Ai là người đầu tiên dám đứng lên làm Cù Huy Hà Vũ, ngoài các cụ lão thành cách mạng từng quyết tử để dân tộc quyết sinh?

Vậy ngày 4 tháng 4 này – ngày xử Cù Huy Hà Vũ – xin anh Việt vận động các cụ lão thành cách mạng hãy dũng cảm dấn thân một lần nữa để dân tộc Việt Nam Quyết Sinh. Em nhớ (chẳng biết còn chính xác hay không) thi sĩ Xuân Diệu – Bố nuôi của Cù Huy Hà Vũ – có làm bài thơ mà nội dung như một lời tiên tri: yêu nước, nhưng trao duyên lầm tướng cướp. Em xin chép ra đây để tặng anh Việt và các Cụ lão thành cách mạng:

“Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ

Đường xa quá ai đi mà nhớ ngõ
Đến khi hay gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Những tim không cũng tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để tìm trời dưới đất.

Người ta khổ vì chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nhưng càng quyết xông vào
Rồi bị thương người ta giữ gươm đao
Không muốn chữa không muốn lành thứ độc”

Anh Việt vô cùng thương mến của em,

Người ta nói “hùm chết để da”. Hai anh em ta có chung một mục đích: Khôi phục danh dự nòi giống Việt Nam, nhưng mỗi người làm một cách. Anh thì kiên trì đi xin để người cầm quyền trả lại danh dự; còn em thì tố giác kẻ phạm tội để mỗi người dân đều biết rằng non sông do tổ tiên để lại là sở hữu chung, không một ai có quyền đặt ra luật lệ, rồi giải thích tùy tiện để cướp về cho phe, cho đảng mình.

Mỗi người hãy biết mình đều có cái quyền như anh Củ Huy Hà Vũ và hãy tự mình là Cù Huy Hà Vũ thì vừa cứu được giang sơn vừa cứu được mình.

Chế độ cộng sản làm cho những cảm tử quân sợ hãi không dám liều thân. Chủ nghĩa Karl Marx- Lenin huỷ hoại hoàn toàn văn hoá dân tộc. Vì thế nỏi giống Rồng Tiên không thể sánh với con cháu Thái Dương Thần Nữ Nhật Bản. Bị sỉ nhục mà không vùng lên thì chủng tộc bị diệt là đương nhiên!

Mong anh Việt hiểu cho tấm lòng của em đối với Đất Nước. Thẳng thắn nói lên quan điểm của mình để mưu cầu hạnh phúc cho dân tộc, em không hề có ý vô lễ với anh và với các bậc trưởng thượng.

Trân trọng kính chào anh Việt và cầu chúc anh Việt dồi dào sức khỏe.

Em anh Việt,

Bằng Phong Đặng Văn Âu
(Đem tâm tình viết lịch sử)
© Thông Luận 2011

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s