60 triệu dollars cho 50 công nhân “nô lệ” Việt Nam

Toà án liên bang Hoa Kỳ tuyên phạt hai công ti bồi thường 60 triệu dollars cho 50 công nhân “nô lệ” Việt Nam
Posted on 18/04/2011 by truongthondlb1

Hà Ngọc Cư – Ngày 14-04-2011 toà Liên Bang ở Harris County (Texas) đã phán quyết hai công ty Mỹ, Coast to Coast Resources và ILP phải bồi thường 60 triệu dollars cho 12 thợ hàn Việt Nam (nguyên đơn) hiện cư ngụ tại Galveston và 43 công nhân khác sống rải rác ở hai tiểu bang Texas và Louisiana, do hai công ty Vinamotor và Interserco ở Việt Nam cung cấp cho Công Ty Coast to Coast Resources, Inc, USA và công ty ILC, cả hai đều có trụ sở tại Louisiana.

Từ năm 2009, Văn phòng luật sư Tony Buzbee đã khởi kiện hai công ty trên về tội buôn bán người (human traficking) qua thể thức tuyển dụng mang tính lừa đảo của Vinamotor và Interserco với mục đích trấn lột người đi lao động ở nước ngoài với lệ phí “khủng” từ $7.500 (USD) tới $15.000 (USD), đối với người lao động ở Việt Nam là cả một gia tài. Hai công ty Việt Nam trên đã quảng cáo trên truyền hình rằng họ sẽ kiếm được $100.000 (USD) sau 30 tháng làm việc ở Mỹ. Cái bánh vẽ này qúa hấp dẫn nên gia đình các nạn nhân đã dốc hết vốn liếng, vay nợ với lãi xuất cắt cổ họăc cầm cố nhà cửa để nộp cho bọn “cá mập xuất cảng lao động” với hy vọng sau 30 tháng họ sẽ có một số tiền lớn sau khi đã trả xong món nợ “phí xuất cảnh lao động”.

Xin trích dẫn một vài điều khoản trong hợp đồng (hiện ngừời viết có trong tay) giữa công nhân và công ty Coast to Coast Resources:

– Bên A: Coast to Coast Resources, Inc, USA ủy quyền cho ông Vũ Quốc Hùng, Chủ Tịch Công Ty ILP, LLC ký hợp đồng với công nhân Việt Nam xuất sang Hoa Kỳ lao động.

– Bên B là công nhân xuất đi lao động tại Hoa Kỳ.

– Bên A sẽ tiếp nhận công nhân VN làm thợ hàn tại các khu kỹ nghệ dầu khí ở Mỹ với thời hạn là 10 tháng và triển hạn hai lần, mỗi lần 10 tháng. Nơi làm việc là hãng Dynamic Industries, Inc, có trụ sở tại Harvey, tiểu bang Louisiana. Mỗi ngày làm 10 giờ, 5 ngày một tuần, lương bổng :$15/giờ cho 40 giờ đầu và $22.50 cho mồi giờ “overtime”. Số giờ tối thiểu là 50giờ/tuần hay 2000 giờ cho 10 tháng, ngoại trừ trường hợp thật đặc biệt…

– Công nhân phải tự trả chi phí dụng cụ hành nghề : $280 tiền welder, $300 tiền fitter và phí chuyên chở $85/tuần và nhà ở $125/tuần và phí điều hành $2,00/giờ (cho hãng Coast to Coast Resources) – Công nhân phải tự túc về ăn uống.

– Công nhân phải tự trả các phí tổn về Visa, vé máy bay tới Mỹ cũng như các phí tổn khác về giấy tờ và vận chuyển ở Việt Nam.

– Trong trường hợp bên B phải trở về VN trước khi hoàn tất lao động trong hợp đồng mà lỗi không thuộc bên A thì hai bên có thể thương thảo để đạt được đồng thuận.

– Trong trường hợp bên B phải trở về VN trước khi hoàn tất lao động trong hợp đồng do lỗi của bên B thì bên B phải có trách nhiệm bồi thường các mất mát (nếu có) cho bên A cũng như cho thành phần thứ 3…

Xin phân tích một vài điều khoản “nguy hiểm” của bản hợp đồng trên.

1/Theo luật Di Trú Mỹ thời hạn cư trú dành cho các công nhân vào Mỹ theo visa H-2B tối đa là 12 tháng nhưng có thể xin triển hạn thêm 2 lần; mỗi lần 12 tháng nhưng không thể qúa 3 năm, nếu hãng thu nhận công nhân chứng minh được với Sở Di Trú rằng công việc của họ chưa hoàn tất và không kiếm được người thay thế ở nước Mỹ (Visa H-2B chỉ cho phép các hãng mướn công nhân -có chuyên môn hoặc không chuyên môn- vào Mỹ làm việc tạm thời trong một thời gian ngắn hạn.

Trong hợp đồng trên ghi rõ rằng “thời hạn lao động là 10 tháng VÀ triển hạn hai lần, mỗi lần 10 tháng”, có nghĩa là người công nhân trong hợp đồng được bảo đảm sẽ được làm việc ở Mỹ tới 30 tháng.

2/Các khoản phí : chuyên chở công từ chỗ ở tới nơi làm việc $85/tuần; chỗ ở $125/tuần; phí điều hành $2/giờ đã ngốn gần hết lợi tức của công nhân. Nếu công nhân làm việc 40 giờ/tuần thì cứ mỗi 4 tuần lãnh được $600, trừ các khoản chi phí $390 thì chỉ còn $210. Sau 10 tháng chỉ còn trên tay khoảng $3.000, sau 30 tháng được $9.000. Con số $100.000 lợi tức mà Vinamotor và Interserco vẽ trên quảng cáo rõ ràng là lừa bịp.

Khi tới Mỹ các công nhân đã phải đối diện với một thực tế qúa phũ phàng. Xin nghe lời kể của họ dưới đây.

Theo lời anh Ngô Bá Chín nói với phóng viên của nhật báo Houston Chronicle thi “anh không tưởng tượng nổi cuộc đời của anh lại có cái kết cục kinh khủng như thế tại xứ siêu cường này. Anh cứ tưởng sẽ được sống tại một nơi sạch sẽ nhưng họ đã bắt anh ở chung phòng với hai người khác trong một căn hộ ổ chuột đầy gián, thảm nhà thì rách nát dơ bẩn, với tiền nhà là $2.000/tháng, chúng tôi phải trả thêm tiền xe hơi di chuyển tới nơi làm việc (và mỗi tuần đến siêu thị một lần) tới $1.200/tháng”.

Các công nhân khi tới Mỹ hầu như bị cô lập hoàn toàn với xã hội bên ngoài . Họ sống như những ngừời nô lệ trên đất tự do nhất hành tinh này và bị đe doạ rằng vì họ là công dân một nước Cộng Sản nên chớ có tiếp xúc với người Mỹ mà sẽ bị đối xử tồi tệ, kể cả bạo lực. Từ vật chất tới tinh thần họ đã bị đày đoạ như súc vật và ngược đãi như người nô lệ của hợp đồng bởi hai công ty Mỹ và hai công ty ở Việt Nam.

Phần lớn tới Mỹ từ trong khoảng các tháng 3 và tháng 5 năm 2008, và chỉ sau 8 tháng đã bị mất việc vì sắp hết hạn cư trú 10 tháng mà không được hai hãng trung gian là Coast to Coast và ILP xin gia hạn như đã hứa. Các công nhân Việt Nam như bị người ta đem con bỏ chợ, chưa kiếm đủ “sở hụi” đã bị hãng Dynamic Industries, mướn họ qua Coast to Coast và ILP, cho nghỉ việc (vì thời hạn cư trú hết hạn nên dù muốn hãng này cũng không đuợc phép tiếp tục thuê mướn họ nữa).

Khi nội vụ bị phơi ra trước ánh sáng công luận và dẫn đến “cửa quan” thì cả hai hãng đều chối phăng. Coast to Coast thì nói rằng họ không hề biết ILP đã hứa với công nhân được làm việc 30 tháng ở Mỹ mặc dầu trên hợp đồng có ghi rõ “Authorized Representative: Mr. Hung Quoc Vu, Chairman of ILP Agency, LLC”, under the authorization of Mr. Ken W. Yarbrough, Jr – Chairman of Coast to Coast Resources, Ltd.”

Mặc dầu thắng kiện, với tiền bồi thường lên đến 60 triệu và nếu chia đều cho 50 người thì mỗi người đều trở thành một triệu phú nhưng trong thực tế, 60 triệu này chỉ có trên giấy tờ vì các bị cáo đã biến mất. Luật sư của hãng Coast to Coast nói rằng hãng đã đóng cửa, còn ông giám đốc ILP, Vũ Quốc Hùng, thì đã lặn mất tăm từ lâu rồi.

Tệ hại hơn nữa là hai hãng Vinamotor và Interserco đã về hùa với Coast to Coast và ILP, gửi thư “cảnh cáo” tới từng công nhân, đe doạ nào là “một số lao động đã bị kích động nên không muốn trở về nước, hiện tại một số lao động đã tham gia kiện cáo công ty sử dụng lao động (công ty Coast to Coast) và việc này gây ra những khó khăn liên quan đến chính trị cũng như ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ”, nào là: “Tình hình sẽ không có lợi cho người lao động khi ra toà án vì đã không tuân thủ luật pháp Hoa Kỳ, cảnh sát sẽ bắt và áp giải về nước…”

Bức thư “cảnh cáo” trên do ông Nguyễn Trí Dũng, Phó Tổng Giám Đốc Công Ty Cổ Phần Xuất Khẩu Lao Động, Thương Mại và Du Lịch (TTLC) ký ngày 12 tháng 4 năm 2009. Công ty TTLC là công ty “con” của công ty Vinamotor.

Đọc bức thư trên không ai nhịn cười nổi về sự dốt nát của ông Dũng (mặc dầu tên ông vừa có Trí vừa có Dũng). Ông Dũng doạ người Việt khi họ còn ở trong nước XHCN thì đuợc, chứ sang tới cái nước tự do này mà giở cái trò hù doạ của công an XHCN ra thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ. Người ta sắp kiện các ông lên toà Liên Bang về tội buôn bán con người đấy.

Trên thế giới, Việt Nam là nước xuất khẩu lao động nhiều nhất. Các công ty xuất cảng lao động đều là các “công ty con”của những công ty quốc doanh “khủng” bất khả xâm phạm. Mỗi năm các công ty này thu về hàng tỷ dollar tiền phí xuất cảng lao động. Môt báo cáo về nạn buôn bán người (Report on Trafficking On Person) của Bộ Ngoại Giao Mỹ năm 2010, cho biết chính quyền Việt Nam đã buông lỏng cho các công ty xuất cảng lao động, phần lớn Nhà Nước có cổ phần, mặc sức thu phí quá đáng so với các nước xuất cảng lao động khác ở Châu Á, khiến người đi lao động ở nước ngoài lâm vào cảnh nợ nần chồng chất trong khi làm cô lệ cho các công ty nước ngoài.

Công ty Vinamotor là “đấng trên cao” nào?

Vinamotor là Tổng Công Ty Công Nghiêp Ô Tô Việt Nam, liên doanh với hàng chục công ty khác và đang bị đưa lên bàn mổ về tội lừa đảo 10 tỳ đồng của 100 gia đình cho dự án ma “Phân Hiệu Trường Đào Tạo Nghề Cơ Khí GTVT ở Việt Yên. Sau 6 năm chờ đợi dự án trên vẫn nằm khòeo trên bàn giấy của các ông thợ vẽ dự án khiến hàng trăm nạn nhân sống dở chết dở.

Muốn biết cơ sở Vinamotor “hoành tráng” và có bao nhiêu “con” thì chỉ cần vào Google và gõ cái tên Vinamotor là bạn sẽ ngộp thở vì ấn tượng. Vậy mà con khủng long này sắp bị phá sản đấy.

Công ty Interserco cũng có muôn mặt, kinh doanh thượng vàng hạ cám. Nó nổi tiếng nhờ vụ làm nổ pháo hoa đêm 6/10/2010 ở sân vận động Mỹ Đình (Hà Nội) khiến 2 chuyên viên Đức, một chuyên viên Singapore tử thương và khoảng 3 phần tư số pháo mất tiêu. Ông Nhà Nước phải giả vờ nhân nghĩa rằng “vì nhân dân miền Trung bị lũ nặng nên chính phủ quyết định giảm thiểu số pháo hoa bắn trong đêm Ngàn Năm Thăng Long”.

Cộng đồng người Việt ở Houston đã mở rộng vòng tay đón nhận các nạn nhân của bọn cá mập xuất cảng lao động Việt-Mỹ. Một số tổ chức thiện nguyện đã sốt sắng giúp đỡ họ. Văn phòng luật sư Buzbee và Trường Đại Học South Texas College of Law đang tiến hành thủ tục xin gia hạn cư trú cho họ. Trong khi Lãnh Sự Quán Việt Nam ở Houston thì nhất quyết giả câm giả điếc trước việc công dân của mình bị người ta bắt nạt. Thế Sứ quán Việt Nam đại diện cho ai ? Bảo vệ quyền lợi của ai? Hay ông cũng sợ “gây ảnh hưởng xấu đến chính trị và làm hại mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ” như ông Nguyễn Trí Dũng, Phó Tống Giám Đốc công ty TTLC?

Nếu toà án phán quyết rằng các công nhân trên là nạn nhân của Nạn Buôn Người thì chắc chắn họ sẽ được ở lại Hoa Kỳ với visa T như trường hợp các công nhân VN ở Samoa trước đây (Visa T cho phép nạn nhân của tệ nạn buôn bán người cư trú và làm việc ở Mỹ có thời hạn).

Hà Ngọc Cư

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Phấn đấu ký số 45b: Lão già “điên”… đúng ở chỗ nào?

* Chính trị – xã hội

Tô Hải
Theo blog Nhạc sĩ Tô Hải

Gần bốn năm nay, kể từ khi bước vào “cuộc chơi” viết blog để cái tuổi ngoài tám mươi của tớ thêm phần “đáng sống”, tớ chưa từng thấy có entry nào được nhiều comments “thú vị” trên blog tớ và trên các trang mạng hải ngoại nhiều đến thế.

– Khen tớ là “thâm”, là “đểu” là “sáng kiến cho bài viết thêm dí dỏm, khôi hài” gây căm ghét những kẻ “u mê, cuồng tín chủ nghĩa cộng sản”… cũng có…, nói tớ có nghề “móc họng” cũng có…

– Chửi tớ như tát nước vào mặt thậm chí đề nghị tớ hãy gác bút đi vì “già hóa trẻ con”, là “loạn trí mất rồi” là “mặc dầu trước kia hễ có bài ký tên tớ là lao vào đọc ngay một mạch nhưng đến bài này thì xin tớ hãy gác bút để trở lại “Thằng Hèn” (một friend trên “Đàn Chim Việt”).

– Còn có người lại kết luận tớ là “phản tỉnh giả vờ” và nay đã được lệnh “gỡ mặt nạ” trở về với vai trò “công an văn hóa” quyết tâm bảo vệ Đảng đến cùng!!!

Thú thật là tớ vô cùng phấn khởi trước những sự chửi bới hơn là những lời khen ngợi vì:

a-/ Tớ đã thành công trong việc “phịa” ra (không dám dùng chữ “sáng tạo” đâu) một nhân vật ảo điển hình để mọi nguời chửi “hắn” (hoặc nghĩ “hắn” chính là tớ cũng được – càng vui!).

b-/ Tớ đã, qua miệng “lão già điên” này mà vạch trần được cái mà phương Tây đã và đang chấp nhận một “đồng minh đáng xấu hổ” do còn khai thác được nhiều quyền lợi về kinh tế, xã hội, quân sự ở cái miền đất chẳng phải cộng sản chẳng phải tư bản này!

c-/ Tớ cũng, qua lão ta, mà báo động về cái “dân trí biểu tình” ở cái nước Việt này nó đang ở độ nào khi có người đã phán đoán “cách mạng hoa này, hoa khác” sẽ nổ ra vào ngày 4/4 ngày xử vụ án Cù Huy Hà Vũ”… Và thực tế “Không Có Gì vẫn là… không có gì“! Vẫn chỉ là những kiến nghị, những yêu cầu (kể cả hàng loạt tướng tá, ”lão thành cách mạng”, ký tên “yêu cầu”, đối với họ, đã là “quá sức” rồi!). Sự chờ mong một ngòi nổ do chính các vị này “ngực nặng chĩu huân chương” chống gậy, ngồi xe lăn hoặc anh dũng đi đầu làm ngòi nổ cho hàng triệu thùng thuốc nổ vẫn không thể xảy ra trước sức mạnh đàn áp của Công An (mà các tướng hiện nay nhiều gấp 3 tướng ở trong Quân Đội!)

d-/ Tớ cũng mong nhân dịp này để chứng minh MỌI LỜI KÊU GỌI XUỐNG ĐƯỜNG TRƯỚC ĐÓ CẢ 2 THÁNG LÀ CHƯA PHẢI LÚC, (khi quân nổi dậy đang trên đà thắng thế tên Gã-đá–phi) và tớ đã khuyên các bạn trẻ là “CHƯA” chứ không phải là “KHÔNG BAO GIỜ”! Cái “bao giờ” mà tớ mong chờ sẽ là “bây giờ” đó, nhân vụ xử án Cù Huy Hà Vũ vừa qua, vẫn, buồn thay, ”Chưa đến”!!!

Và thưc tế đã trả lời “Dù có 2, 3, Bouazizi Việt Nam, dù có 10 Lê Công Định, Phạm Hồng Sơn, Lê thị công Nhân, Nguyễn văn Đài, Điếu Cày Nguyễn văn Hải, Anhbasg… sẵn sàng làm “kíp nổ” trong tình hình đất nước đang tràn ngập giặc nội xâm, đang có cả triệu dân oan đủ loại… thì vẫn CHƯA phải lúc để các vị kể trên có đủ sức kéo theo cả triệu người làm nên các cuộc tập hợp quần chúng như ở Quảng Trường Tahrir bên Ai Cập được TRONG LÚC NÀY!

Và thực tế thời gian, không gian, ”dân trí” ở nước ta, đã chứng minh là lập luận CHƯA PHẢI LÚC của tớ là đúng! (Mặc dầu tớ mong mỏi có sự thay đổi hơn ai hết khi cái chết đã gấp nghé ngoài cửa sổ sẵn sàng hái tớ đi bất cứ lúc nào!)

NHƯNG có bạn còn thắc mắc: Tại sao trước khi tớ buông ra câu chửi thề “Đồ điên! Chết mẹ mày đi cho rồi!” bác còn KHEN lão điên ấy “nhiều cái đúng ra phết!”(*)

Tớ xin phân tích cái ĐÚNG của lão ta như sau:
VỀ CHÍNH TRỊ:

1/ Lão ta là người duy nhất dám nói toạc móng heo ra cái chuyện ĐẢNG TA LÀ ĐẢNG CẦM QUYỀN. Nghĩa là: không có cái chuyện phân lập, phân liếc cho ai hết. Thực tế cả thế giới cũng như Nhân dân trong nước đều biết cái SỰ THẬT HIỂN NHIÊN này!!! Vậy thì cứ bầy ra các cơ quan, tổ chức này nọ làm chi? Đúng là rách việc, còn mang tiếng “nói một đằng, làm một nẻo”, là “nói dối”, là “lừa bịp” là… “bậy bạ” thì qua cuộc xử án CHHV “đại thắng lợi” còn chờ gì mà không “Bạch hóa” béng ra cho rồi! Cái vụ cả 14 ủy viên Bộ Chính Trị lần này đều ứng cử vào Quốc Hội (và đa số sẽ trúng cử 100%) khóa tới có lẽ chính là bước đầu thực hiện những góp ý của lão ta chăng?

2/ Lão “nắn gân” và “đo lường” sự “phản ứng trên miệng hoặc trên giấy” của thế giới phương Tây và của một số “tướng tá thoái hóa”, ”trí thức tự diễn biến” cũng như cái “đa số câm miệng” ở trong nước là khá chính xác.

3/ Lão nắm chắc cái sự “Hèn” và “Sợ”, cái tâm lý “Cháy nhà hàng xóm bình chân như vại”, nhất là cái “Sợ” trong đám trí thức… vẫn đang là điều kiện tốt để luật của Đảng với bộ máy khổng lồ “còn Đảng còn mình”, trang bị hiện đại, sẵn sàng dùng “kỹ thuật nghiệp vụ” ra tay, dập tắt từ ngọn lửa nhỏ lẫn đám cháy to, nếu nó xảy ra từ bất cứ đâu, bất cứ lúc nào…
VỀ KINH TẾ

Lão này, tuy không phải là kinh tế gia nhưng lão ta có những ý kiến “cực hay” để các nhà kinh tế gia xã hội chủ nghĩa tính toán:

a-/ Chỉ riêng cái chuyện “nhất nguyên chế”, nếu theo lão đã thẳng thừng đề nghị thì, riêng cái chuyện bớt đi một “chính phủ dưới” để thay hẳn bằng một “chính phủ trên”, đã tiết kiệm được bao nhiêu là nhân sự, bao nhiêu là cơ sở vật chất, trụ sở nhà cửa xe cộ và giảm hẳn cái biên chế cồng kềnh ăn lương nhà nước đông đảo nhất thế giới này.

b-/ Chính từ cái đề nghị căn bản này sẽ dẫn tới giải thể hàng loạt các cơ quan vô bổ, tốn kém và đôi khi lại có tác hại, phiền phức trong một xã hội “ổn định nhất Đông Nam Á” này!

Chỉ riêng số lượng các Đài Truyền Hình, Phát thanh, Báo chí trong cả nước, Các Hội – Hè – Đoàn Thể ăn lương tiền tỷ tỷ cũng phải giải tán theo. Chỉ riêng cái vấn đề sự lạm phát các Đài Phát Thanh và Truyền hình của 62 địa phương với đầy đủ phương tiện kỹ thuật, nhân sự tự túc từ giám đốc, tổng biên tập đến các phòng, ban …để quanh năm chỉ biết phát phim Tầu, Hàn, Mỹ… (sau một bản tin địa phương)… mà chỉ cách nhau có không đầy 100km đường chim bay… quả là thế giới có một.

Vậy mà nó cứ tồn tại và ngốn của ngân sách quốc gia không biết bao nhiêu tiền mà kể, cũng nhân dịp này, giảm biên chế, để trở thành những Đài tiếp sóng của Trung Ương mà thôi thì quả là lợi ích to lớn cả về kinh tế lẫn chính trị.

c-/ Cũng theo sang kiến căn bản “nhất nguyên chế” của lão ta mà đem hóa giá tất cả những nhà cửa, trụ sở của Đảng hay Nhà Nước đi, (ưu tiên bán cho tư bản nước ngoài để lấy lấy đô-la!) thì chẳng mấy chốc mà các món nợ khó trả của Vinashin và gần đây các món lỗ 3.200 tỷ của A LC II (Agribank) cũng như 3.600 tỷ lỗ của Công Ty Xăng Dầu sẽ giải quyết được ngay tắp lự! Hàng ngàn, hàng vạn tỷ sẽ chẳng là cái quái gì khó kiếm nếu cái ý tưởng của lão ta được đem ra thực hiện.
Chẳng cần phải in tiền mà chỉ số lạm phát sẽ trở về con số 0 dễ như trở bàn tay, dự trữ ngoại tệ sẽ đầy” kho bạc của anh Giầu” ngay tức khắc. Tớ chỉ tính theo kiểu bà xã bán bánh mì đầu đường thôi thì: Mỗi trụ sở, nhà khách, hội trường, Văn phòng chủ tịch nước, văn phòng thủ tướng,văn phòng quốc hội và hàng trăm văn phòng Hội Này Hội Khác, tính nhẩm miệng, mỗi nơi 10 tỷ thì cũng ít nhất thu được cả triệu tỷ chứ không ít!

Nghĩ tới sáng kiến này của lão ta mà tớ càng mong ý tưởng Nhập Tất Cả vào làm một và Giải Tán Hàng Loạt các cơ quan, Đoàn, Hội thường gây khó khăn cho Đảng mà thấy lão cực đúng.

Còn nhiều cái đúng đường lối kiên trì tiến lên xã hội chủ nghĩa nữa mà tớ thấy hắn còn lú lẫn nên quên mất. Vậy tớ xin mách nước cho lão ta như sau:

– Tiến nhanh, tiến mạnh về thời kỳ bao cấp!!!

Ăn, ở, mặc, xem, đọc, kể cả yêu đương… nhất nhất cũng đều có tem phiếu! Không có phản biện, phản bác gì cả! Phản biện là phản động! Là phản Đảng – Nhà nước.

– Việt Nam sẽ là nước đầu tiên, một mình tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa, chẳng phải mầy mò, thể nghiệm gì cho mất thời giờ.

Và lỡ ai có dám “can thiệp vào nội bộ” của Đảng- Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam của chúng ta thì…, dù phải trực tiếp với chiến tranh nóng, ta cũng sẵn sàng “còn cái lai quần ta cũng oánh”! dưới khẩu hiệu: CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN HAY LÀ CHẾT!

Một lần nữa, tớ xin nhắc lại (riêng cho những người không thích đùa):
TỚ KHÔNG PHẢI LÀ CÁI LÃO 90 TUỔI ĐỜI, 60 TUỔI ĐẢNG NÀY ĐÂU! Tớ mới có lên 85 thôi mà!

_____________________________

(*) Cũng nhân entry Phấn Đấu Ký 45b này tớ xin thành thật đề nghị với các chủ nhân các trang web, blog nào: Mỗi khi copy entry nào từ blog tớ xin hãy copy đầy đủ vì cắt bớt cái “mở đâu” và “vĩ thanh” của tớ đi như vừa qua là: “yêu nhau chẳng bõ bằng 10 hại nhau” mất!

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Thư gửi Giáo Sư Châu

* Chính trị – xã hội

Trần Độ
Tác giả gửi tới Dân Luận

Giáo Sư Châu kính mến,

Với tất cả sự kính trọng đối với GS, tôi chỉ có một vài gợi ý nho nhỏ cùng GS và mọi người.

Tôi nhận thấy việc đóng blog thể hiện một điều là có thể GS chưa tưởng tượng được tiếng nói của mình quan trọng và vang xa tới đâu?! Tôi nghĩ tôi hiểu được suy nghĩ không muốn “dính dáng” tới chính trị của GS, cũng như Einstein đã từng nói “Equations are more important to me, because politics is for the present, but an equation is something for eternity.” Nhưng khi nhìn lại những giá trị đạo đức mà Einstein đóng góp cho nhân loại thì “phương trình” của ông có tính chính trị rất lớn lao. Tôi nghĩ giá trị của Einstein nằm ở chỗ đề cao sự tự do sáng tạo của con người, mà đó là giá trị căn bản hiện nay của hầu hết các thể chế chính trị phải hướng tới.

Điều đó có nghĩa, cho dù GS không quan tâm tới chính trị, nhưng bản thân GS đã trở thành một biểu tượng chính trị, biểu tượng của giá trị cao nhất. Tôi hi vọng GS đừng từ chối vị trí này, vì nó đem lại hi vọng và giá trị cho những người khác trong mọi ngóc ngách, giai tầng người Việt.

Tôi mong những phút giây tĩnh lặng của GS sẽ đem lại những nét tươi mới ở GS trong việc nhận biết được tầm quan trọng và giá trị của bản thân mình. Những nét tươi mới đó, tôi tin sẽ lan tỏa tới mọi người dân Việtnam. Nhưng cũng mong GS đừng để người khác tôn thờ mình. Bởi vì danh giới từ sự tôn thờ tới sự ngu muội cũng rất hạn hẹp.

Kính chúc GS và gia đình mạnh khỏe, và nhiều niềm tin phiá trước cho GS, cho mọi người.

Trần Độ

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Mật vụ Việt Nam và quân đội Lào bị tố cáo sát hại 4 phụ nữ người Hmong

Posted on April 17, 2011 by truongthondlb3

Hôm qua 15/4 tổ chức nhân quyền CPPA (Center for Public Policy Analysis) của Mỹ tố cáo quân đội Lào và Việt Nam sát hại bốn phụ nữ Hmong theo đạo Tin Lành tại tỉnh Xieng Khuang, ở phía Đông Bắc nước Lào và sát với biên giới tỉnh Nghệ An của Việt Nam.

Theo tổ chức nhân quyền Mỹ, một đơn vị đặc biệt của quân đội Lào gồm khoảng 150 lính, cùng một số cố vấn quân sự và công an mật vụ Việt Nam cách nay hai ngày (14/4) đã tịch thu Kinh thánh của bốn phụ nữ nói trên, đánh đập tàn bạo và hãm hiếp hai người trẻ nhất trong số này trước khi « hành quyết » cả bốn người. Các nạn nhân bị bắn vào đầu và vào ngực. Chồng và 26 người con của bốn phụ nữ Hmong đã chứng kiến tận mắt hành vi của quân đội Lào và Việt Nam. Họ đã bị đánh đập, bị trói và theo tổ chức CPPA, sau vụ hành quyết vừa qua gia đình các nạn nhân đã bị mất tích.

Giám đốc tổ chức nhân quyền CPPA, Philip Smith tố cáo điều ông gọi là « các hành vi chà đạp tôn giáo » ngày càng gia tăng của quân đội Việt Nam và của quân đội Lào trong những năm gần đây. Theo ông lính của Việt Nam và của Lào « nhất quyết triệt hạ tín đồ Tin Lành độc lập » tại các vùng cao nguyên ở Việt Nam và Lào.

AFP nhắc lại : Về phương diện quốc phòng và quân sự, Lào chiếm một vị trí chiến lược trong mắt các nhà cầm quyền Việt Nam, do vậy quân đội hai nước luôn có một sự hợp tác chặt chẽ.

RFI

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Dai như đỉa

Dai như đỉa
Posted on April 17, 2011 by truongthondlb3

Sau những thớt nghiễn, móng trâu, rễ hồi, râu ngô non, mèo, ốc bươu vàng, đồng vụn, cáp quang và gần đây nhất là gỗ sưa, đến bây giờ, các thương lái Trung Quốc lại bắt đầu chiến dịch mua vét…đỉa.

Nông dân các tỉnh đã bắt đầu “kiếm thêm” bằng cách vãi vôi khắp các cánh đồng để bắt đỉa, để bán đỉa với giá 10 ngàn đồng mỗi con, hay cả triệu mỗi cân, dù chỉ nghe mang máng là họ mua về… làm thuốc. Có lẽ không xa, sẽ lại tái hiện phong trào “nhà nhà đỉa, người người đỉa” y như cách thức chúng ta nhập khẩu ốc bươu vàng hơn chục năm trước hay “mót cáp quang” hồi năm 2007.

Tháng 4- 2007, các cơ quan quản lý tá hoả tam tinh khi tuyến cáp quang quốc tế TVH nối Việt Nam với Thái Lan và Hồng Kông bị cắt trộm. Tập đoàn Bưu chính viễn thông sau đó ước tính 11 km cáp quang bị cắt đã gây thiệt hại hàng chục triệu USD. Vụ trưởng Vụ Viễn Thông- Bộ TT và TT, ông Phạm Hồng Hải khi đó đã khuyến cáo rằng: Sợi cáp quang không thể bán cho người thu mua phế liệu vì lõi làm bằng thủy tinh chứ không phải làm bằng đồng. Nhưng khuyến cáo đó không có tác dụng. Liền sau đó, liên tiếp xảy ra các vụ cắt cáp ở hàng loạt các tỉnh Cà Mau, Kiên Giang, Bạc Liêu, Sóc Trăng. Sự thể bấy giờ nghiêm trọng đến mức các lực lượng hải quân, biên phòng, công an được huy động tuần tra để bảo vệ cáp, có ý nghĩa như những huyết mạch nối Việt Nam với thế giới. Tổng cục Cảnh sát thậm chí có lệnh cấm khai thác “cáp phế liệu” gửi hầu hết tỉnh, thành và từ động thái này, lại lòi ra chuyện một vài tỉnh thậm chí còn cấp phép cho ngư dân khai thác phế liệu đối với loại tài sản quốc gia quan trọng như cáp quang biển. Khó có thể đổ lỗi cho ngư dân vì với họ cáp quan trọng hay cáp phê liệu cái nào cũng là cáp. Khi quăng lưới, cắt cáp, họ không phân biệt được, cũng chả cần phân biệt cáp với cá có gì khác nhau khi bản chất vẫn là chuyện “quy ra tiền”.

Vài tháng sau đó, khi nữ “cáp tặc” Nguyễn Thị Bích Phượng bị bắt giữ tại Bà Rịa- Vũng Tàu, bị đưa ra toà và lĩnh án 12 năm tù, người ta mới hiểu tại sao Phượng sẵn sàng thế chấp tài sản, mua 3 con tàu chỉ để đi cắt trộm cáp quang trên biển bán phế liệu. Rất đơn giản bởi người mua là các thương lái Trung Quốc.

Cho đến bây giờ, cũng không ai hiểu được họ mua loại cáp đó để làm gì.

Nhiều thứ khác cũng chung tình trạng “không rõ nguyên nhân”, chẳng hạn gỗ sưa- nghe đồn quý lắm, nhưng quý để làm gì thì không ai biết, hay móng trâu, rễ hồi, thớt nghiến cũng vậy.

Liệu Trung Quốc đã thiếu đỉa đến độ phải mua vét ở Việt Nam?

Khi các sản phẩm kỳ dị được mua vét với số lượng lớn, với giá cao bất thường thì trách nhiệm của các cơ quan quản lý là phải đặt câu hỏi “vì sao” để khuyến cáo dân chúng cần phải làm gì mới tạo ra được sự đồng thuận, chứ không thể cứ chạy theo để cấm một cách thụ động khi sự bất bình thường đã để lại hậu quả.

Dù là động vật hút máu bị ghê sợ, nhưng rõ ràng việc vét đỉa ở khắp các cánh đồng miền Bắc để phục vụ cho nhu cầu kỳ quái không xuất phát từ nhu cầu thị trường trong nước đáng phải được nhìn nhận một cách nghiêm túc.

Với 10 ngàn đồng cho mỗi con đỉa, có thể ngay ngày mai, người dân sẽ đổ xô vào nuôi đỉa, y như cách thức họ nuôi ốc bươu vàng hay rùa tai đỏ. Mà đỉa thì … “sống dai như đỉa” khi mỗi con chết đi có khả năng sinh ra 3 con mới.

Hồi những năm 90 của thế kỷ trước, khi ốc bươu vàng được nhập khẩu từ Trung Quốc vào Việt Nam, người ta chỉ biết đến nó như một nguồn thực phẩm mới, thậm chí, một phương pháp làm giàu. Khi dịch ốc bươu vàng bùng phát trên toàn quốc, những cánh đồng bị tàn phá dưới miệng ốc mới cho thấy mặt trái của vấn đề.

Nhiều sự việc ngay khi xảy ra, như việc thu gom cáp quang phế liệu, có thể nhìn thấy ngay hậu quả, tính ngay được thiệt hại hàng chục triệu USD. Nhưng nhiều việc khác, chẳng hạn cách thức con ốc bươu vàng được du nhập và phát triển ở Việt Nam lại cần thời gian để hiểu hết được cái hại.

Gom đỉa, vét những thứ đại loại như đỉa. Đúng là một chính sách hút máu dai như đỉa.
Không biết sau đỉa sẽ là gì nữa đây.

Nguồn : Blog Tuanddk

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Quốc ca hào hùng (hay …hãi hùng) nhất thế giới?

Posted on April 17, 2011 by truongthondlb3

Đọc trên báo Thanh Niên sáng nay có một tin ngồ ngộ. Bài báo cho biết một website ngoại quốc bình chọn quốc ca Việt Nam là hào hùng nhất thế giới. Lại “nhất”! Nhưng khi tôi đọc qua website này thì tôi e rằng tác giả bài báo hiểu lầm; hình như họ nói … xỏ mình đấy. Đây là một “sự cố” tai hại về tiếng Anh …

Dưới tựa đề “Quốc ca Việt Nam hào hùng nhất thế giới”, bài báo viết “Website cracked.com đưa tin Quốc ca Việt Nam – bài Tiến quân ca của nhạc sĩ Văn Cao được xếp thứ nhất trong số các bài quốc ca hào hùng nhất thế giới sau khi lấy ý kiến của người đọc.” Trong số những bài quốc ca hào hùng, báo Thanh Niên cho biết còn có bài La Marseillaire(Pháp), Independence march (Thổ Nhĩ Kì), Himnusz (Hungary), Il canto degli Italiani của Ý, và Qassaman của Algeria.

Thế nhưng tôi không thấy hào hùng ở đâu trong trang web vừa đề cập. Dưới tựa đề “6 National Anthems That Will Make You Tremble With Fear” (6 bài quốc ca sẽ làm cho bạn run sợ), website cracked.com nhận xét rằng bài quốc ca Việt Nam có những ca từ cực kì bạo động. Họ viết mỉa mai rằng “Vietnam’s national anthem kicks more ass in two short verses than most countries do in a lifetime”, và còn tiếp một câu “Most Awesomely Violent Lyrics” (ca từ bạo động kinh khủng). Violent là bạo động, chứ đâu phải là hào hùng! Theo họ, bài Tiến quân ca là bài quốc ca bạo động, chứ không phải hào hùng. Đó không phải là một lời khen ngợi, mà thật ra có chút mỉa mai, châm chọc. Cracked.com là một website hài hước, chứ chẳng phải nghiêm chỉnh gì cả. Báo Thanh Niên, có lẽ do hiểu tiếng Anh sai, nên phạm phải một sai lầm không nhỏ. Đáng tiếc quá!

Thật ra, nhìn lại thơ văn Việt Nam từ thời xa xưa đã có mầm móng bạo động. Thử đọc hịch tướng sĩ của Trần Hưng Đạo thì sẽ thấy trong đó có nhiều câu chữ rất hung bạo. Chẳng hạn như:

“Ta thường Tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, Ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; Chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; Dẫu cho Trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, Nghìn thây ta bọc trong da ngựa, Cũng nguyện xin làm.”

Theo tôi thấy, đó chỉ là một thời của lịch sử, thời của bạo động. Và, chẳng phải riêng gì Việt Nam, ở các nước Tây phương cũng có những áng văn thơ với những từ ngữ rất hung hãn như uống máu quân thù, phanh thây xẻ bụng kẻ thù, v.v. mà nhìn theo lăng kính ngày nay thì kinh dị quá, dã man quá. Dân tộc nào cũng phải trải qua một thời tăm tối, à quên, tâm tối.

NVT

Nguồn : Blog Nguyễn Văn Tuấn

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Có phải họ là những công nhân có khế ước?

Có phải họ là những công nhân có khế ước?
Hiền Vy, thông tín viên RFA
2011-04-16

Luật sư Tony Buzbee đại diện cho nhóm công nhân Việt Nam sang lao động tạo Houston, Texas trả lời phỏng vấn RFA về vụ kiện 2 công ty Việt Nam.

Screen Capture

Trang web của văn phòng Luật sư Tony Buzbee

Một bài viết với tựa đề Were they “indentured servants”? đăng trên nhật báo Houston Chronicle ngày thứ Năm, 14 tháng 4 vừa qua có đoạn mở đầu như sau:

“Chỉ sau vài tuần được một thẩm phán quận hạt Harris, thuộc bang Texas, xử được bồi thường 60 triệu mỹ kim cho thiệt hại dân sự vì bị lợi dụng bởi những công ty cung cấp lao động, nhóm công nhân ViệtNam đã tiếp tục kiện lên tòa án liên bang là họ còn là nạn nhân của một âm mưu buôn người quốc tế rộng lớn.”

Bài báo cũng cho biết tổ hợp luật sư Tony Buzbee đại diện nhóm công nhân Việt này trong vụ kiện 2 công ty Việt Nam tại tòa án liên bang, với sự cộng tác của văn phòng luật Tammy Trần.

Để tìm hiểu đầu đuôi câu chuyện cũng như các tình tiết pháp lý của vụ kiện này, Hiền Vy, thông tín viên Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do tại Houston, Texas, có phỏng vấn với luật sư Tony Buzbee.

Hiền Vy: Xin kính chào luật sư Buzbee. Xin ông cho thính giả của đài RFA được biết trong vụ kiện này ai là nạn nhân, ai là bị cáo?

LS Tony Buzbee: Nạn nhân là những công nhân người Việt Nam, họ đến từ nhiều nơi trên nước Việt, còn bị cáo là 2 công ty rất lớn, có cổ phần của nhà nước Việt Nam là Interserco và Vinamotors.

Nạn nhân là những công nhân người Việt Nam, họ đến từ nhiều nơi trên nước Việt, còn bị cáo là 2 công ty rất lớn, có cổ phần của nhà nước Việt Nam.
LS Tony Buzbee

Hiền Vy: Xin ông tóm lược tại sao có vụ kiện này?

LS Tony Buzbee: Xuất cảng lao động là một nghiệp vụ rất lớn của Việt Nam, có năm Việt Nam xuất cảng lên tới 85 ngàn công nhân đi lao động nước ngoài.

Trường hợp này, 2 công ty Việt Nam là Interserco và Vinamotors quảng cáo là muốn đi làm lao động tại Hoa Kỳ, mà đặc biệt là vùng Houston, bang Texas, mỗi công nhân phải đóng số tiền từ 5 ngàn đến 15 ngàn Mỹ kim tùy theo công việc.

Có khoảng 50 người được chọn và mỗi công nhân này phải vay mượn tiền bạc của gia đình hay bằng hữu. Có người còn phải cầm cả nhà cửa để có tiền đóng cho khế ước đầy hứa hẹn là có việc làm 30 tháng tại Mỹ. Họ hy vọng là với lời hứa được làm việc 30 tháng, họ sẽ thâu được khoảng 100 ngàn dollars sau gần 3 năm làm việc.

Sau khi nhận tiền của các công nhân, 2 công ty này lo việc Visa cho công nhân đến Mỹ để làm việc. Trong khế ước thì những công nhân này được cung cấp nhà ở và phương tiện di chuyển.

Hiền Vy: Thưa ông, như vậy là một khế ước tốt quá đó chứ ạ?
courthousenewsservice-305.jpg
Bản tin trên báo chí Mỹ về vụ 2 công ty Việt Nam bị kiện ra tòa án liên bang Hoa Kỳ.

LS Tony Buzbee: Nhưng khi đến Mỹ họ gặp những người môi giới, thì họ được đưa tới một khu chung cư tồi tệ, mỗi 4 người ở một phòng. Họ bị trừ 2 ngàn dollars từ lương tháng của mỗi người và còn phải trả thêm tiền di chuyển nhưng họ phải sống trong môi trường nghèo khổ, bẩn thỉu.

Sau khoảng 8 tháng làm việc họ bị đuổi việc và được thông báo là phải trở về Việt Nam. Khi ở tại Mỹ những người môi giới cấm họ không được nói chuyện với người lạ, không được nói với ai họ là những lao động từ nước ngoài.

Mặc dù họ đến đây hợp pháp nhưng lại bị những người môi giới hăm dọa là họ có thể bị bắt hay bị đánh đập nếu người khác biết sự hiện diện của họ.

Hiền Vy: Thưa luật sư, ông kiện 2 công ty này với tội trạng gì ở tòa án liên bang của Hoa Kỳ ạ ?

LS Tony Buzbee: Chúng tôi nộp đơn kiện tại tòa án liên bang thuộc khu vực Galveston để tố cáo những công ty này phạm luật cấm buôn người và vi phạm khế ước với các công nhân.
Kết quả vụ kiện?

Hiền Vy: Thưa ông kết quả cho đến hôm nay như thế nào ?

LS Tony Buzbee: Cho đến hôm nay, chúng tôi đã nộp hồ sơ vụ kiện tại tòa. Chúng tôi đang xúc tiến thủ tục pháp lý để thông báo cho 2 công ty bị cáo biết là họ đang bị kiện và họ sẽ phải trả lời trước tòa.

Tôi hy vọng chính phủ Mỹ và chính phủ Việt Nam sẽ giúp làm sáng tỏ vụ việc cũng như để ngăn chận tệ nạn buôn người và giúp đỡ những nạn nhân đang gặp khó khăn này.
LS Tony Buzbee

Sau đó, chúng tôi sẽ thẩm vấn các nhân chứng và thu thập tài liệu để đối chứng trước tòa. Chúng tôi tin tưởng rằng chúng tôi sẽ chứng minh được các công ty này hoạt động trong đường dây buôn người.

Hiền Vy: Vì nhà nước Việt Nam có cổ phần trong 2 công ty này thì thưa ông, tòa đại sứ Việt Nam ở Washington DC cũng như tòa lãnh sự Việt Nam tại Houston có vị thế nào trong vụ kiện này?

LS Tony Buzbee: Tôi hy vọng là chính phủ Mỹ và chính phủ Việt Nam sẽ giúp chúng tôi làm sáng tỏ vụ việc này cũng như để ngăn chận tệ nạn buôn người và giúp đỡ những nạn nhân đang gặp khó khăn này.

Hiền Vy: Thưa ông sự cộng tác của văn phòng luật Tammy Trần và công ty luật của ông trong vụ kiện này như thế nào?

LS Tony Buzbee: Tôi là luật sư biện hộ chính tại tòa và luật sư Tammy Trần và văn phòng của bà ấy phụ tôi trong công việc liên hệ trực tiếp với các công nhân vì vấn đề ngôn ngữ.

Hiền Vy: Thưa ông như vậy thì tình trạng di trú tại Hoa Kỳ của những công nhân này như thế nào?

LS Tony Buzbee: Về vấn đề di trú của những công nhân này thì những chuyên viên chuyên về luật di trú của đại học luật khoa South Texas đang phụ trách việc này để giúp đỡ các công nhân.

Hiền Vy: Xin cảm ơn luật sư Tony Buzbee đã cho chúng tôi cuộc phỏng vấn hôm nay!

Posted in Uncategorized | Leave a comment